Cách Vẽ Đa Giác Trong Cad Nhanh Nhất Bằng Lệnh Polygon

--- Bài mới hơn ---

  • Polygon Là Gì? Cách Vẽ Hình Đa Giác Bằng Polygon Tool
  • Dựng Đa Giác Đều N Cạnh (Bằng Thước Thẳng Và Compa)
  • Toán 9 Bài 8: Đường Tròn Ngoại Tiếp. Đường Tròn Nội Tiếp
  • Cách Tính Chu Vi Ngũ Giác
  • Hình Lăng Trụ Là Gì? Lăng Trụ Tam Giác Đều, Tứ Giác Đều, Lục Giác
  • Hình đa giác vốn không còn lạ gì với tất cả mọi người, chúng xuất hiện trong mọi lĩnh vực của cuộc sống con người. Hình đa giác là hình có nhiều cạnh từ 3 trở lên, chúng được nối với nhau được gọi là đa giác. Các cạnh đa giác bằng nhau sẽ gọi là đa giác đều.

    Trong công cụ Autocad cũng vậy, hình đa giác xuất hiện và được ứng dụng rất nhiều. Thế nhưng không phải ai cũng có thể ngay lập tức vẽ được hình đa giác trong CAD, nhất là đối với những người mới bắt đầu tìm hiểu và học vẽ Autocad đến công cụ thiết kế AtuoCAD này. Do đó bài viết này là hướng dẫn đầy đủ chi tiết nhất về cách vẽ đa giác trong CAD.

    Vẽ đa giác trong CAD bằng lệnh Polygon

    Trong phạm vi bài viết này chúng ta sẽ sử dụng lệnh Polygon để vẽ hình đa giác nhanh chóng và tiện lợi nhất.

    Cách gọi lệnh vẽ đa giác trong Cad

    Có 2 cách để gọi lệnh Polygon trong Cad mà bạn có thể áp dụng

    Các bước vẽ đa giác trong bản vẽ Cad

    Để vẽ đa giác trong Cad chính xác và đúng chuẩn nhất, bạn cần thực hiện theo đúng quy trình nhất định. Cụ thể như sau:

    – Bước 1: Bạn tiến hành gọi lệnh theo một trong 2 cách nêu trên.

    Nhập bán kình đường tròn vẽ đa giác trong CAD

    – Bước 6: Sau khi đã nhập xong các giá trị tại các câu lệnh thì bạn nhấn Enter để kết thúc lệnh. Lúc này, trên giao diện của Cad sẽ hiển thị hình vẽ đa giác theo tỷ lệ mà bạn đã xác lập.

    Cách vẽ đa giác trong CAD rất đơn giản

    Một số lựa chọn khi vẽ hình đa giác trong CAD

    Khi vẽ hình đa giác trong Cad, để hình vẽ được thiết kế đúng chuẩn nhất thì người dùng cần nắm nắm vững một số lựa chọn khi dùng lệnh Polygon như sau:

    Edge – Định vị điểm đầu và điểm cuối của cạnh đầu tiên trong đa giác

    Inscribed in circle – Vẽ hình đa giác nội tiếp đường tròn

    Khóa học Autocad Triển Khai Bản Vẽ Nội Thất

    Hoàn thành khóa học, UNICA cam kết bạn sẽ nắm được một quy trình triển khai hoàn thiện một hồ sơ thiết kế nội thất chuyên nghiệp. Không những thế, bạn còn nắm được cạc phân chia tỷ lệ bản vẽ trong AutoCad với 7 cách làm khác nhau và dùng một dim duy nhất.

    Thiết kế nội thất bằng 3D-Max

    3DSMAX – Dựng hình nâng cao trong nội thất

    Cẩm nang dựng hình 3D với Autodesk Maya

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cho Lục Giác Đều Abcdef Có Tâm O Như Hình Vẽ.
  • Duong Tron Noi Tiep Ngoai Tiep Tiet 50 Duong Tron Ngoai Tiep Noi Tiep Da Giac Ppt
  • Thực Hư Về Cách Chữa Bệnh Tiểu Đường Bằng Lá Xoài Như Thế Nào?
  • Đĩa Sâu Lòng Vẽ Lá Vàng Mới Số 2 P20
  • Tô Sâu Vẽ Lá Vàng Mới Số 3 P14
  • Cách Vẽ Tam Giác Cân Và Tam Giác Đầu Nội Tiếp Đường Tròn Hoặc Ngược Lại

    --- Bài mới hơn ---

  • Cách Tạo Một Tam Giác Có Góc Nhọn. Cách Xây Dựng Tam Giác Cân
  • Bài 8: Đường Tròn Ngoại Tiếp. Đường Tròn Nội Tiếp
  • Vẽ Logo 3D Hình Tam Giác Bằng Corel, Học Corel Online
  • Địnhg Nghĩa Hình Chóp Đều Và Các Dạng Toán Thường Gặp Nhất
  • 3 Cách Vẽ Hình Tam Giác Trong Photoshop
  • KillerVoTinh

    KillerVoTinh

    Tổng số bài gửi

    :

    23

    Join date

    :

    06/09/2009

    Age

    :

    26

    Đến từ

    :

    Sao Hoả

    Admin2306/09/200926Sao Hoả

    Tiêu đề: Cách vẽ tam giác cân và tam giác đầu nội tiếp đường tròn hoặc ngược lại   Wed Sep 09, 2009 10:06 pm

    Tiêu đề: Cách vẽ tam giác cân và tam giác đầu nội tiếp đường tròn hoặc ngược lạiWed Sep 09, 2009 10:06 pm

    _ Vẽ tam giác cân: Trên đường kính vừa vẽ lấy một điểm tuỳ ý. Sau đó vẽ một đường thẳng đi qua điểm đó và vuông góc với đường kính, đường thẳng đó cắt đường tròn tại hai điểm. Nối hai điểm đó với một trong hai đầu của đường kính. Ta được tam giác cân nội tiếp đường tròn hoặc ngược lại.

    _Vẽ tam giác đều: Vẽ một đường thẳng đi qua trung điểm của một trong hai bán kính thuộc đường kính ban đầu và vuông góc với đường kính, đường thẳng đó cắt đường tròn tại hai điểm. Nối hai điểm đó với đầu mút của bán kính còn lại. Ta được tam giác đều nội tiếp đường tròn hoặc ngược lại.

    Cách vẽ này chính xác 100%. Nếu ai chưa hiểu rõ hay cần chứng minh xin liên hệ:

    Cho dù vẽ tam giác cân hoặc tam giác đều nội tiếp đường tròn hay là vẽ đường tròn ngoại tiếp tam giác cân hoặc tam giác đều thì ta cũng nên vẽ đường tròn và một đường kính trước tiên sau đó mới bắt đầu vẽ tam giác._ Vẽ tam giác cân: Trên đường kính vừa vẽ lấy một điểm tuỳ ý. Sau đó vẽ một đường thẳng đi qua điểm đó và vuông góc với đường kính, đường thẳng đó cắt đường tròn tại hai điểm. Nối hai điểm đó với một trong hai đầu của đường kính. Ta được tam giác cân nội tiếp đường tròn hoặc ngược lại._Vẽ tam giác đều: Vẽ một đường thẳng đi qua trung điểm của một trong hai bán kính thuộc đường kính ban đầu và vuông góc với đường kính, đường thẳng đó cắt đường tròn tại hai điểm. Nối hai điểm đó với đầu mút của bán kính còn lại. Ta được tam giác đều nội tiếp đường tròn hoặc ngược lại.Cách vẽ này chính xác 100%. Nếu ai chưa hiểu rõ hay cần chứng minh xin liên hệ: [email protected]

    --- Bài cũ hơn ---

  • Những Bức Tranh Vẽ 20
  • 20 Bức Vẽ Tranh Ý Tưởng Trẻ Thơ Được Yêu Thích Nhất 2021
  • Sở Giáo Dục Và Đào Tạo Bình Dương
  • Giáo Án Lớp 2 Môn Học Mĩ Thuật
  • Gợi Ý Cách Vẽ Tranh Đề Tài Trò Chơi Dân Gian – Cho Tôi Xin Một Vé Về Tuổi Thơ
  • Bài Viết Số 2 Lớp 9 Đề 2: Kể Về Một Giấc Mơ Trong Đó Em Được Gặp Lại Người Thân Đã Xa Cách Lâu Ngày

    --- Bài mới hơn ---

  • Soạn Bài Viết Bài Tập Làm Văn Số 7 Lớp 9
  • Viết Bài Tập Làm Văn Số 3 Lớp 9 Đề 3 Trang 191 Sgk Ngữ Văn 9
  • Soạn Bài Việt Bắc Phần 1 Ngắn Nhất
  • Soạn Văn 8: Chương Trình Địa Phương (Phần Tiếng Việt)
  • Soạn Bài Tức Cảnh Pác Bó Ngữ Văn 8
  • Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 đề 2

    Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 đề 2: Kể về một giấc mơ trong đó em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày là tài liệu tham khảo môn Ngữ văn lớp 9 hay dành cho thầy cô và các em học sinh tham khảo. Hi vọng 11 bài kể lại một giấc mơ trong đó em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày này giúp các em biết cách làm bài văn tự sự, tránh lạc đề khi viết văn, hoàn thành tốt bài tập làm văn số 2 lớp 9.

    Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 đề 2: Kể về một giấc mơ em gặp lại người thân

    1. Dàn ý Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 đề 2

    1.1 Dàn ý bài viết số 2 lớp 9 đề 2 mẫu 1

    1. Mở bài

    Giới thiệu câu chuyện: có những người tuy xa mặt nhưng vẫn chiếm một phần quan trọng trong lòng. Chính giấc mơ đêm qua đã mang dì em lại gần em hơn sau bao ngày xa cách.

    2. Thân bài

    Sau một ngày học tập mệt mỏi, được đặt lưng lên chiếc giường và có một giấc ngủ ngon lành là điều vô cùng hạnh phúc.

    Bỗng em thấy mình được bố mẹ cho về quê thăm ông bà, cả nhà ăn uống và trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ.

    Tuy sum họp đông vui nhưng trong lòng em vẫn cảm thấy trống trải vì thiếu người dì của em. Dì là người luôn yêu thương em, chăm sóc em như người mẹ vậy. Mấy năm nay, dì đi lấy chồng ở xa rất ít khi về, có năm em không được gặp dì.

    Cả nhà đang trò chuyện vui vẻ bỗng có tiếng xe máy đi vào nhà, giọng nói quen thuộc vang lên, dì từ từ bước vào nhà với nụ cười tươi và ánh mắt hiền hậu.

    Em chạy đến ôm chầm lấy dì, dì xoa đầu em, cảm giác thật ấm áp như đứa con nằm trong lòng mẹ.

    Dì hỏi han em về cuộc sống, học tập, dặn dò em phải biết nghe lời bố mẹ và cố gắng vươn lên. Khi nghe em kể về thành tích học tập của mình, dì thưởng cho em và khen em rất giỏi.

    Hai dì cháu ngồi ôn lại những kỉ niệm ngày xưa khi còn ở chung với ông bà, hồi ấy bố mẹ em đi làm xa, ở nhà dì chăm sóc em, cho em đi chơi và yêu thương em như con của mình. Những khoảnh khắc ấy hiện về rõ mồn một như ngày hôm qua.

    Đang nói chuyện vui vẻ bỗng dì có điện thoại phải về nhà gấp, em chạy theo xe níu dì ở lại, hai hàng nước mắt lưng chòng. Đúng lúc ấy, em bừng tỉnh dậy. Hóa ra đó chỉ là một giấc mơ.

    Ngày hôm sau em kể cho bố mẹ nghe câu chuyện đêm qua nằm mơ thấy dì. Bố mẹ cũng hiểu nỗi nhớ của em và hứa cuối tuần cho em về thăm dì làm em cảm thấy rất vui và háo hức.

    3. Kết bài

    Dù ở gần hay xa nhưng trong tim chúng ta vẫn có hình hài của những người thân quen mà mình yêu quý thì khi gặp lại cảm xúc vẫn đong đầy.

    1.2 Dàn ý Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 đề 2 mẫu 2

    1. Mở bài

    Em đi vào giấc mơ như thế nào? Lúc đó tâm trạng em như thế nào?

    Em gặp lại người thân là ai? Quan hệ với em như thế nào? Cách xa bao lâu? Lí do gì xa cách em lâu thế? Cảm xúc của em khi gặp lại người thân?

    2. Thân bài

    Giới thiệu chung về người thân: Người thân bây giờ ở đâu? Làm gì? Tình huống nào em gặp lại người thân?

    Khi gặp lại quan sát thấy người thân như thế nào? Diện mạo? Hình dáng? Y phục? Cử chỉ? Nét mặt? Động tác? Lời nói… (Chủ yếu tả người và hành động)

    Người thân có những nét gì khác so với lúc trước khi xa không? (So sánh từ hình dáng bên ngoài với tính cách bên trong trước đó và bây giờ?)

    Nhận xét và suy nghĩ của em.

    Nhớ và kể lại những kỉ niệm gắn bó với người thân.

    Em và người thân đã trò chuyện như thế nào? Nói với nhau những gì? (Kể lại sinh động và lồng vào cảm xúc)

    Cuối buổi gặp gỡ những việc gì xảy ra? Cảm xúc của em?

    Cái gì đã đánh thức em dậy? Tâm trạng em như thế nào? Cảm xúc lâu lắng?

    3. Kết bài

    Giấc mơ tan biến trở về hiện thực ấn tượng sâu sắc nhất của em và người thân là gì?

    Cảm xúc của em ra sao, khi nhớ lại cuộc gặp gỡ này?

    Em có cảm nghĩ gì? Sẽ làm gì để người thân vui lông?

    * Gợi ý bổ sung:

    Có thể người thân đã qua đời: (ông, bà, cô….)

    Nhắc nhở em: sống tốt, phấn đấu có tương lại xán lạn hơn.

    Là anh (hoặc chị) chết sớm (do lầm lỗi… hoặc tai nạn…) nhắc nhở em biết suy nghĩ chín chắn để có hành động đúng để người thân vui lông ở cõi hư không.

    2. Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 đề 2

    2.1 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 đề 2 mẫu 1

    Sau kì thi căng thẳng, lần đầu tiên trong hai tuần qua tôi đi ngủ sớm hơn mười giờ, vốn đã mệt, tôi ngủ ngay lập tức mà không trằn trọc như mọi khi, và giấc mơ cũng đến nhanh như giấc ngủ vậy. Trong mơ, tôi được gặp lại bà nội, người thân thiết mà tôi đã xa cách lâu ngày. Đây thực sự là một giấc mơ đẹp và gây xúc động cho tôi.

    Bà nội tôi đã qua đời được ba năm, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chỉ muốn tin rằng bà chỉ là đã đi đâu đó xa lắm chứ không muốn tin rằng bà mãi mãi rời xa thế gian này. Người ta vẫn hay nói, nếu lòng luôn nghĩ về một người nào đó, trong mơ sẽ gặp được người ấy và sau ba năm, tôi đã có giấc mơ đẹp về bà. Trong mơ, tôi chỉ nhớ rằng mình xuất hiện trong ngôi nhà cũ của bà ở quê, có một mảnh vườn nhỏ bên cạnh bờ sông. Tôi cứ bất giác bước đi theo linh tính qua làn sương mờ đi tiếp vào vườn và như muốn tìm lại tuổi thơ khi tôi chơi đùa ở đây ngày còn bé nhỏ ngây thơ. Tôi cứ thế đi, đi mãi mà tưởng như mảnh vườn nhỏ bé không biết từ lúc nào biến thành mê cung rộng lớn mãi không thấy đường ra. Trong màn sương mù ảo ảnh, đôi chân tôi cứ cất bước và chợt sững lại khi thoáng thấy hình ảnh quen thuộc. Bên gốc cây dừa, hình dáng quen thân thương hiện ra khiến cho trái tim tôi vỡ òa vì vui sướng, đó là bà nội. Vẫn y như ngày nào, bà ngồi dưới gốc dừa khoan thai độ lượng như một bà tiên với giỏ len đan trên tay. Mái tóc bạc phơ của bà càng khiến cho tôi liên tưởng đến những câu chuyện cổ tích mà trước kia bà hay kể. Như chừng thấy tôi, bà ngẩng lên, nở một nụ cười hiền từ như một vị thánh, bà dang hai tay ra như chờ đón tôi vào lòng. Trong lòng tôi bấy giờ chẳng còn điều gì ngoài khao khát được vỗ về chở che của một đứa cháu xa cách bà kính yêu của mình đã lâu. Tôi liền chạy nhanh tới ôm chầm lấy bà để bà che chở, vuốt ve với những dòng nước mắt hạnh phúc. Thấy tôi xúc động, bà vuốt mái tóc tôi:

    – Cháu ngoan, đừng khóc, bà về rồi đây mà.

    Nghe được những lời này, tôi lại càng khó kìm chế trái tim xúc động của mình nhưng rồi cũng quệt nước mắt, ngẩng đầu nhìn bà và cười trong niềm hạnh phúc lấp lánh. Bà vẫn y như ngày còn ở với tôi, hay thích đan len bên gốc dừa và quàng chiếc khăn màu nâu sáng. Vậy là trong lòng bà, bà hỏi tôi về chuyện học tập, về cha, về mẹ, rồi bà lại dặn tôi phải học hành chăm chỉ, nghe lời bố mẹ, lớn lên nhất định phải thành người tốt, nhưng tôi chỉ trả lời qua loa rồi cứ thế cuộn mình trong vòng tay yêu thương của bà mà tận hưởng sự hạnh phúc. Bà ôm tôi thật chặt, âu yếm vuốt ve, hôn vào má, vào trán vào tóc tôi như những ngày tôi còn thơ dại. Chợt tôi nhớ đến những tháng ngày trước đây, bà hay kể chuyện cho tôi nghe và tôi muốn nghe lại giọng kể ấy:

    Đáp lại tôi, bà nở một nụ cười đẹp như bà tiên rồi giọng bà vang lên trong không gian huyền bí của sương mờ và khói bay. Vẫn là giọng kể truyền cảm ngày nào, giống cái ngày còn bé, đã đưa tôi vào những giấc mơ đẹp nhất. Câu chuyện mà bà kể tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần nhưng đều không thấy chán, và đặc biệt ngay lúc này đây, tôi còn thấy cả sự thiêng liêng diệu kì trong từng nhịp ngắt của bà, bà ơi, ước gì cháu được mãi nghe bà kể những câu chuyện như vậy trước khi đi vào giấc ngủ!

    Nhưng chưa kịp nghe hết câu chuyện, giọng kể của bà đã đưa tôi về với hiện tại, tôi choàng tỉnh do tiếng chuông đồng hồ báo thức và tôi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ đẹp tuyệt vời vì tôi được gặp bà nội.

    Giấc mơ ấy tôi vẫn còn nhớ từng chi tiết nhỏ vì đó là giấc mơ xúc động nhất đời tôi. Giấc mơ làm tôi thêm nhớ bà nhưng cũng đem lại cho tôi động lực trong cuộc sống vì lời hứa với bà sẽ chăm ngoan học giỏi để trở thành người có ích. Và tôi mong mình có thể có thêm nhiều giấc mơ đẹp như vậy nữa!

    2.2 Kể lại một giấc mơ trong đó em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày mẫu 2

    Ông ngoại là người rất thân yêu đối với em. Trong suốt quãng đời thơ ấu của mình, hình ảnh ông là hình ảnh thân thương yêu quý nhất trong tâm trí em. Ông cho em ăn, ru em ngủ, dạy em vẽ nhà, chơi trò chơi với em. Vậy mà giờ đây, ông không còn bên em nữa. ông ra đi trong một chiều chủ nhật thật lặng lẽ. Tuy ông đã mất nhưng em vẫn mong phép lạ xảy ra, ống có thể trở về và em đã gặp lại ông trong một giấc mơ của mình.

    Hôm đó, em học rất mệt nên đi ngủ sớm. Sau khi nhắm mắt lại, em thấy mình chìm sâu vào giấc ngủ. Bỗng trước mắt em hiện ra khu vườn thân thương của nhà ông ngoại. Đúng là khu vườn ấy rồi. Góc vườn là cây khế ngọt ông thường hái cho em ăn. Lá cây vẫn xanh mướt và trên cành xuất hiện những quả khế nho nhỏ, xanh xanh. Còn giữa vườn là cây hồng xiêm là cây mà ông ngoại cưng nhất. Rồi hai cây bưởi mẹ con, chỗ rau ngải cứu mọc sát đất, cả cày liễu lá dài đến cây xoài đang trổ hoa vẫn nguyên như lúc em còn bé, ở dưới quê với ông ngoại. Trong khu vườn này, ông đã cùng em chăm sóc những cây xanh cho chúng lớn, ra hoa, kết quả. ông dạy em biết giá trị khi làm việc, đó là niềm vui, niềm Tự hào khi thấy cây mình bỏ công chăm sóc cho ra những trái ngọt đầu tiên. Nhìn khu vườn, bao nhiêu kỉ niệm với ông ngoại lại ùa về trong tâm trí em. Em thấy nhớ ông quá và đột nhiên em cất tiếng gọi – một tiếng gọi từ trái tim, em gọi thật to: Ông ơi! Bỗng ông từ từ hiện ra. Vì không tin vào mắt mình, em đưa tay lên dụi mắt. Và ông cất tiếng gọi: Chó cún của ông, ông đây mà. Đúng là giọng nói thân thương của ông rồi. Cái giọng nói đã từng mất đi bây giờ lại trở lại bên em. Em chạy thật nhanh ra chỗ ông. Lúc ấy không hiểu sao miệng em thì cười còn mắt lại đầy nước mắt. Em nhào vào lông ông, khóc thật to. Ông xoa đầu em thật nhẹ: Cháu đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, ông ở đây mà. Em ngửng mặt lên nhìn ông. Tóc ông vẫn bạc trắng như ngày xưa. Em còn nhớ hồi bé mỗi lần nghịch tóc ông, em lại ngô nghê hỏi: Sao tóc ông trắng thế?

    Tuy ông đã ra đi nhưng cuối cùng em cũng đã hiểu ra, trước khi ông ra đi ông đã để lại cho cháu hai món quà. Món quà của sự trí thức, ông ra đi nhưng cháu vẫn thấy linh hồn ông đang ở bên cháu. Còn món quà nữa đó là khu vườn nhỏ mà ông đã chăm chút khi còn sống. Và em luôn tin rằng: Dù ông không còn nữa nhưng linh hồn ông vẫn sẽ còn hiện diện ngay ở bên cạnh tôi, với vườn cây đầy hoa trái mà ông trồng.

    2.3 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 mẫu 3

    Cầm đề bài tập làm văn yêu cầu viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 trong tay, tôi thật sự lo lắng vì không biết làm bài tập đó như thế nào. Cô giáo cho đề bài Kể về bà của em và hẹn ngày mai phải nộp. Bà tôi ra đi từ lúc tôi chưa lọt lông mẹ nên bà tôi ra sao, tính tình thế nào, giọng nói ra làm sao,… tôi đều không biết. Cơn gió thổi nhè nhẹ, bầu trời trong xanh, ngồi trước bàn học tôi cứ miên man suy nghĩ đến hình phạt mà bố mẹ sẽ dành cho tôi khi bị điểm kém. Thế rồi, không biết từ lúc nào, tói ngủ thiếp đi mất và có một giấc mơ tuyệt đẹp. Trong mơ, tôi thấy mình được gặp lại bà và được nghe bà kể rất nhiều chuyện mà tôi chưa biết.

    Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang ở trong ngôi nhà của bà ngày trước. Tất cả đồ đạc đều gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ. Ngoài sân có một bóng người gầy gầy, xương xương, lưng cũng đã công thế nhưng dáng vẫn còn nhanh nhẹn lắm. Tôi chạy vội ra sân và không biết đó là ai. Nghe thấy tiếng chân chạy, người đó quay lại. Điều bất ngờ nhất là khi quay người lại, tôi chợt reo lên vui sướng: Bà, bà ơi. Đúng, đó là bà tôi, người bà mà tôi luôn yêu quý cho dù chưa một lần gặp mặt. Tôi chỉ biết bà qua tấm ảnh mà bố cho tôi xem. Bà thấp, nhỏ người, khuôn mặt rạn vết chân chim của bao thời gian vất vả. Đôi mắt đã không còn vẻ sáng ngời mà nó đã trở nên mờ nhoà. Mái tóc bà bạc trắng, được vấn lên gọn gàng. Khi nghe thấy tiếng reo của tôi, bà xoa đầu tôi và bảo: Vào trong nhà đi cháu, ngoài này nắng to lắm., vào đi không lại ốm. Giọng bà mang đậm chất của quê tôi – vùng quê Nam Định nhưng ấm áp lạ lùng. Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời bà, chạy vào trong nhà. Một lát sau, bà cũng vào và bảo: Lâu lắm rồi cháu mới về chơi với bà được một hôm nhỉ? Tôi cười và nói: Cháu cũng muốn về lắm nhưng chẳng có thời gian. Bà cười hiền từ, đôi mắt nhìn tôi âu yếm: Cô học cho giỏi rồi sau này bà sẽ lên chơi với cháu thường xuyên hơn. Tôi dựa đầu vào vai bà mà cảm thấy trong lông mình một niềm vui khôn xiết. Giọng bà chợt ngậm ngùi: Thời gian trôi qua nhanh thật, mới ngày nào còn bé tí cứ khóc suốt ngày nhưng được cái nhanh nín. Thế mà bây giờ đã… Bà bỏ lửng câu nói rồi thở dài. Tôi bỗng thầm ước mình có thể bé đi được để bà có thể dẫn đi chơi, được bà mua kẹo cho sau mỗi lần bà đi chợ về. Nước mắt tôi chợt chảy ra giàn giụa. Bà cười, lau nước mắt cho tôi rồi nói: Lớn tướng rồi mà còn khóc nhè như trẻ con thế. Tôi ôm chặt lấy bà mà thấy chưa bao giờ hạnh phúc như lúc này.

    Suốt cả ngày hôm đó, tôi cứ bám lấy bà như cái đuôi. Bà đi xuống bếp tôi cũng di theo, bà ra vườn tôi cũng chẳng rời nửa bước, ngoài vườn, cây cối xum xuê, trĩu trịt quả. Tôi với một quả ổi, gặm thấy ngon hơn những quả ổi mà mẹ mua ở chợ. Bà cười nheo nheo mắt và nói: Cả vườn cây này bà trồng dành cả cho cháu. Người ta cũng tới mấy lần muốn mua hoa quả đấy nhưng bù không muốn vì sợ cháu về lại không có cái gì ăn… Hơn lúc nào hết, tôi cảm nhận được tình yêu thương của bà dành cho tôi. Lúc đó tôi chỉ muôn nói thật to: Bà ơi, cháu yêu bà lắm nhưng lại thấy nghẹn ngào không nói được thành lời. Trong lông tôi, tôi chỉ muốn thời gian ngừng trôi để cho tôi luôn được sống trong sự chở che, yêu thương của bà dành cho tôi. Lúc ăn cơm, bà chẳng ăn mấy, chỉ chăm chăm gắp hết cho tôi. Vừa gắp cho tôi, bà vừa nói: Món này bà biết cháu thích ăn nhất nên bà làm. Ăn nhiều vào cho chóng lớn.

    Tôi ước rằng tuần nào mình cũng được gặp lại bà trong giấc mơ. Những người thân đã xa ta, có thể là xa mãi mãi nhưng họ vẫn luôn hiện hữu bên ta. Dù chỉ là trong những giấc mơ thì ta vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc, có một sự động viên, an ủi lớn lao. Bà ơi, bà có nghe thấy cháu nói gì không? Dẫu bà có ở chốn thiên đường hay hư vô cháu vẫn luôn muốn nói rằng: Bà ơi, cháu yêu bà nhiều lắm! Bà sẽ mãi mãi là thiên thần hộ mệnh tuyệt vời và thân thương nhất của cháu!

    2.4 Kể lại một giấc mơ trong đó em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày mẫu 4

    Những giấc mơ là những phút giây tuyệt vời nhất giúp ta được sống trong những gì mà cuộc sống đời thường không đem lại. Tôi cũng đã mơ rất nhiều, nhưng giấc mơ có thể để lại một giá trị tinh thần to lớn cho tôi chỉ có thể là khi tôi được gặp lại người ông thân yêu của mình. Đó là một giấc mơ thần tiên, tuy ngắn ngủi nhưng đầy xúc động.

    2.5 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 mẫu 5

    Đã bao giờ bạn tin rằng sau một giấc mơ những điều bạn hằng mong ước bấy lâu nay sẽ biến thành sự thật, y như một câu chuyện cổ tích chưa? Đã có lúc tôi rất tin vào điều đó và rồi lại phải thất vọng. Nhưng tôi luôn nhớ khoảnh khắc mà chỉ giấc mơ kì diệu mới đem đến cho tôi, như vừa mới xảy ra đây thôi.

    Năm tôi học lớp năm, vào Tết năm ấy cũng là lúc ông tôi qua đời. Người ông mà tôi hằng kính yêu đã vĩnh biệt tôi trước khi kịp đón Tết cùng tôi. Tôi buồn bã vô cùng và tự nhủ sẽ không bao giờ tôi được đón một cai tết có ông bên cạnh nữa. Mấy năm sau vào lúc sắp sửa bốc mộ ông tôi và gần đến tết, lông tôi lại bâng khuâng nhớ đến cái tết năm nào. Tôi thắp một nén hương lên bàn thờ ông, hi vọng cháy bỏng được nhìn lại ông bên mâm cơm giao thừa lại bùng lên trong tôi, y như hồi còn nhỏ. Hôm đó là ngày 29 Tết, trước đúng một ngày vào cái năm buồn bã ấy, ông tôi mất. Tôi nghe mẹ đi ngủ sớm để ngày mai còn theo mẹ đi chợ. Lông tôi chộn rộn mãi không sao ngủ được. Mắt tôi nhòa đi.

    Tôi đang nằm trên chính chiếc giường mà ông tôi đã nằm ngày trước. Đến khi mẹ tôi tắt đèn đầu giường, tôi mới thiếp đi.

    Sau khi đi chợ xong, tôi chạy ù té vào phòng quên cả đặt thức ăn vào bếp. Nhìn thấy ông đang đọc sách, tôi mừng lắm. Ông bảo với tôi rằng ông sẽ dẫn tôi đi chợ Tết, chọn một cành đào thật đẹp về cắm trong nhà. Tôi mừng rỡ, tíu tít giục ông đi ngay. Ông vẫn nhớ ý thích của tôi như hồi tôi còn nhỏ. Ông chở tôi trên chiếc xe đạp cọc cạch ông vẫn thường đi. Trên chiếc xe đạp này, đã bao lần ông đèo tôi đến nhà trẻ. Tôi sẽ nhớ mãi những giây phút ấy. Tôi cùng ông đi giữa phố phường, cảm thấy Tết năm nay nhộn nhịp hơn các năm trước. Phố xá đông nghìn nghịt, dường như ai ai cũng muốn ra đường để sắm sửa cho Tết.

    Rồi hai ông cháu cũng đến được chợ hoa ngày Tết. Mới từ đầu vào tôi đã thấy tấp nập bao nhiêu là người, từ những cô gái đến những người phụ nữ lớn tuổi. Phải một lúc lâu sau, ông tôi mới gửi được xe và dẫn tôi đi xem cây cảnh. Chợ hoa ngày Tết mở ra trước mắt tôi vô số loài hoa rực rỡ khoe sắc. Nào là hoa lay-ơn, hoa thược dược, nào hoa cúc, hoa vi-ô-lét. Có những loài hoa tôi chưa biết tên, có những loài hoa tôi không hề biết. Ông tôi vốn là thầy giáo dạy Sinh học nên chỉ cho tôi biết bao nhiêu là hoa thật độc đáo. Vừa nghe ông nói vừa ngắm các loại hoa, tôi bỗng thấy mở mang thêm nhiều điều. Nhiều điều trước đây tôi thờ ơ giờ hiện lên rõ ràng trong trí óc tôi tựa như những bông hoa ngày càng tươi tắn, đầy sức sống hơn. Ông dẫn tôi xem hoa một lúc rồi cùng tôi chọn một cành đào ưng ý. Tôi rất thích cành đào với đầy hoa màu hồng nở rộ. Nhưng ông tôi chỉ chọn một cành đào mới chớm nở vài ba bông hoa, còn lại là biết bao nụ hoa xanh mướt và những lá non. Ông bảo với tôi rằng, tuy bây giờ cành đào không đẹp nhưng chỉ một hai hôm sau Tết đào sẽ nở đầy hoa rất đẹp và lâu tan. Tôi mới vỡ lẽ cành đào ấy bây giờ đây ẩn chứa bao điều đẹp đẽ với tôi và ông trở thành một ông tiên hiểu tất cá những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

    Tôi giữ sự ngưỡng mộ ấy như hồi thơ bé, ông như người thầy giáo mở ra cho tôi bao điều lí thú để tôi khám phá. Và ông đã thay mẹ tôi dạy tôi học khi còn tiểu học. Ông cháu tôi ra về. Tôi ngồi sau giữ cành đào còn ông mải miết đạp xe về đến nhà, tôi khoe ngay cánh đào, bà bảo có cành đào nhiều lộc này, Tết năm nay sẽ vui lắm đây. Ông chỉ mỉm cười, nụ cười đồng tình lẫn niềm vui rạng rỡ. Đêm đến, gia đình tôi sum họp quanh mâm cơm giao thừa. Tôi hạnh phúc biết nhường nào bởi có ông tôi bên cạnh, ông không xa tôi nữa. Chỉ còn ba tiếng nữa là đến giao thừa, tôi chỉ mong được sống mãi những giờ phút này, mong thời gian đừng trôi quá nhanh để luôn có tình yêu thương của mọi người trọn vẹn bên tôi. Tôi cũng thầm hứa với bản thân sẽ mãi ngoan ngoãn như hôm nay để ông khỏi phiền lông. Vậy mà sao ngày hôm nay qua thật mau. Đã đến giao thừa rồi. ông vuốt lên mái tóc tôi, bảo tôi ở nhà, ông sẽ hái lộc đầu năm mới cho tôi. Tôi dạ và hứa sẽ thức đợi ông về.

    Ông đi rồi tôi cố thức, nhưng sao cơn buồn ngủ cứ kéo đến, kéo sụp hai mí mắt tôi lại. Tôi thiếp đi lúc nào không biết. Tôi nghe thấy những tiếng gọi rồi tiếng lịch kịch. Tôi mở mát choàng dậy. Bây giờ đã sáng rồi sao? Tôi ngạc nhiên quá. Tôi nháo nhác tìm ông mà không thấy đâu Thật kì lạ, mới lúc trước tôi còn mường tượng bàn tay khẳng khiu ông đặt lên đầu tôi cơ mà. Tôi xem lại lịch, hôm nay là ngày ba mươi Tết. Tôi òa khóc, vậy đó chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ quá thực khiến tôi hụt hẫng và buồn rầu. Ông tôi đã ra đi thật chứ không về lại với tôi như tôi tưởng. Tôi nuối tiếc giấc mơ hạnh phúc. Tôi thầm tự hỏi: Liệu trong mơ nếu tôi thức chờ ông, tôi có gặp lại ông không? Nhưng cuộc sống không dừng lại để tôi nuối tiếc, tôi chuẩn bị quần áo đi chợ cùng mẹ. Tôi có kể lại cho mẹ giấc mơ, mẹ chỉ im lặng, chắc tâm trạng mẹ khó có thể nói thành lời.

    Giấc mơ chỉ là sự mong ước tưởng tượng, chuyện cổ tích vẫn là chuyện cổ tích. Tôi sẽ vẫn nuối tiếc nhưng chỉ là nhỏ nhoi thôi. Tôi đã học được nhiều điều từ giấc mơ ấy, học được niềm tin và hi vọng và cả nỗ lực cố gắng cho giấc mơ của chính mình.

    2.6 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 mẫu 6

    “Một năm mới lại về rồi, mẹ à!” Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm và nghĩ về người mẹ kính yêu. Đã 3 năm kể từ ngày mẹ đi sang nước ngoài rồi. Nhớ lại hồi mẹ còn ở đây, mẹ đều đưa tôi đi chợ hoa và mua sắm vào những ngày năm mới gần kề thế này. Tôi cứ ngồi suy nghĩ mông lung rồi chìm vào giấc ngủ.

    “Hồng ơi!”, tôi nghe thấy có tiếng gọi từ đằng xa. Tôi quay lại thì thấy mình đang đứng giữa khu công viên mà ngày tôi còn bé mẹ thường dắt tôi đến đây chơi. Từ xa bước lại phía tôi là một bóng người mà tôi cảm thấy vừa thân quen, vừa lạ lẫm. “Phải chăng là mẹ?” – Tôi thầm nghĩ bụng. Tôi chạy lại gần để nhìn cho rõ. Ồ! Đúng là mẹ rồi. Lông tôi vô cùng sung sướng và hạnh phúc. Không kìm nổi xúc động, tôi gọi thật to: “Mẹ, mẹ ơi!” rồi tôi chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Mẹ cũng dang rộng đôi vông tay bé nhỏ của mình để ôm tôi. Mẹ nghẹn ngào nói: “Hồng! Con của mẹ!” Tôi òa khóc trong giây phút được gặp lại người mẹ kính yêu đã xa cách bao ngày. Đến bây giờ tôi mới có dịp nhìn kĩ mẹ hơn. Mái tóc của mẹ đã điểm vài sợi bạc. Những nếp nhăn của tháng ngày vất vả khó khăn bên xứ người hằn lên bên khóe mắt của mẹ. Chỉ có một điều ở mẹ mà tôi thấy không hề thay đổi, đó chính là nụ cười. Nụ cười của mẹ vẫn thật hiền dịu và đem lại cho tôi cảm giác yên bình, hạnh phúc. Đang mải ngắm nhìn người mẹ hiền dịu đã xa cách bao ngày thì giọng mẹ vang lên khiến tôi hơi giật mình:

    – Mẹ con mình ra ghế đá kia tâm sự đi. Lâu lắm rồi mẹ con mình không được nói chuyện với nhau.

    Tôi gật đầu:

    – Vâng ạ!

    Tôi và mẹ ra hàng ghế đá thân thuộc ngày nào. Mẹ vuốt nhẹ lên mái tóc tôi và hỏi:

    – Dạo này gia đình mình thế nào hả con?

    Tôi liền trả lời:

    – Mọi người vẫn khỏe mẹ à! Ông ngoại thì thỉnh thoảng bị thấp khớp. Còn các bác thì vẫn đi làm đều. Mọi người vẫn nhắc tới mẹ luôn đấy ạ. Ai cũng nhớ mẹ nhiều lắm.

    Mẹ mỉm cười hiền dịu:

    – Ừ! Vậy việc học của con bây giờ sao rồi? Con vẫn giữ ước mơ về sau trở thành phóng viên chứ?

    Tôi nhanh nhảu trả lời:

    Lời nói của mẹ như truyền thêm niềm tin cho tôi:

    2.7 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 mẫu 7

    Mưa tầm tã, giã thêm cho nát thân xác hoang tàn của một công trình đổ nát hiện vẫn còn đè bẹp vài số phận hẩm hiu. Lực bất tông tâm, mấy anh mấy chú cứu trợ đành chịu buông xuôi trước nhịp vẫy của đôi tay mỗi phút trôi qua yếu dần đi của một con người xui xẻo đang quằn quại, ngột ngạt trong đống sắt thép.

    “Hức… hức…” tiếng nấc xé lông của mẹ, đã một tháng qua, cái bức họa thảm khốc ấy vẫn chưa buông tha cho tâm trí của mẹ. Cứ đến chiều trời vừa chập tối là hình ảnh của cha lại hiện về nhiều hơn, mẹ cứ tự tưởng tượng ra cái cảnh cha vùng vẫy một cách vô vọng, rồi cố cảm nhận cái nỗi đau ấy để mà khóc nấc lên. Rồi lại len lẻn ra chỗ bàn thờ cha, ngồi bên linh cữu cha mà than thở:

    – Anh này, số mình xui thế anh nhỉ? Cũng đúng chứ, người nghèo có cái khổ của người nghèo, cái khổ của người nghèo là “khổ liên miên”- rồi khẽ nấc lên, cái giọng nói mỗi lúc lại thêm nghẹn ngào – hức… anh bỏ con bỏ em mà đi, anh đi được thì anh ráng mà sống cho sướng với ông bà, còn lại nỗi khổ của anh ở nơi này thì em thay anh em gánh… em sẽ gánh tất cả… một mình em gánh…hư…hư…

    Mẹ khiến tôi muốn khóc, tâm trí tôi hỗn loạn và sao sự hỗn loạn cứ sinh sôi nảy nở thêm trong đầu, càng hỗn loạn, không thể chứa được ngần ấy suy nghĩ nữa, tôi cảm thấy…

    Căn nhà này thật ngột ngạt,

    Căn nhà này thật buồn chán, thật rùng rợn.

    Tôi ước mong được rời khỏi đây thật nhanh,

    Rời khỏi mẹ là một người phu nữ nhiều nước mắt và hay than vãn.

    Tôi muốn rời khỏi đây thật nhanh,

    Rời khỏi sự bi quan đó như thể nó sẽ đuổi theo tôi và biến tôi thành một con người đau khổ như mẹ.

    Chạy trốn khỏi đây là điều tôi muốn.

    Trốn đến nơi nào chỉ có mình tôi thôi.

    Tôi còn muốn…

    Đột nhiên xung quanh tôi tất cả đều là màu đen, như thể hai mắt đang nhắm tịt nhưng mà sự thật là nó đang mở to, bốn bề im lặng, tôi tự hỏi mẹ tôi đâu, sao không đi thắp nến đi, cái nệm đâu, không đến được chỗ cái nệm thì làm sao mò được cái quạt tay để quạt cho mát thì mới ngủ được chứ, tôi cứ đinh ninh là cúp điện và theo thói quen thì khi cúp điện cứ mò theo bức tường khi nào đụng phải cái ghế thì rẽ trái và khi nào đụng cái nệm thì cúi xuống và mò xem cái quạt ở đâu, đó là nhiệm vụ của tôi, nhiệm vụ của mẹ là thắp nến và… nhiệm vụ của ba là bất ngờ hét to lên và cố hù cho mẹ và tôi sợ phát khiếp, đó là cái niềm vui của ba khi cúp điện.

    Nhưng không phải vậy, xung quanh tôi không có chút động tĩnh, không có tiếng la thất thanh và đôi bàn tay bất chợt nắm chặt vai tôi của ba cũng không có ánh nến lấp ló, lập lòe của mẹ,

    Tôi đi mãi đi mãi, mò mẫm hai bên nhưng không thấy bất cứ cái ghế nào đụng cái cốp vào chân như thường lệ. Sư khác lạ làm tôi sợ, bất giác nhớ lại câu chuyện ma của Ngọc Ngạn vừa xem hôm rồi, tôi rùng mình, cảm thấy toàn thân muốn rụng rời. Tự nhiên, cái gì đó nắm lấy chân tôi, cái gì lành lạnh, kéo tôi muốn ngã xuống:

    – Á…á…á…! Cứu con với mẹ ơi. Cứu! Cứu con! Cứu con mẹ ơi…

    Tôi cố vùng chạy, tim đập như trống đánh, lúc này thật kinh dị, thật kinh khủng, tôi nhắm mắt lại, cố nghĩ đây chỉ là một giấc mơ, chợt có ánh sáng nhỏ du hành vào nơi tối tăm này, tôi mừng hết lớn, vừa sợ vừa hi vọng. Thế mà ánh sáng đó vô tình cho tôi thấy một hình ảnh kinh khủng nhất trong đời mà tôi chưa từng nhìn thấy cái hình ảnh nào khủng khiếp hơn thế trong suốt thời gian tôi sinh ra đến giờ. “Cái gì đó” nắm chặt chân tôi chính là một bàn tay, bàn tay trầy trụa, có ít máu nhòe ở các vết trầy, mà cái rùng rợn nhất, đó là bàn tay của một người đàn ông mặc cái áo có thêu cái chữ N là chữ kí của mẹ tôi khi may áo cho cha tôi. Thật điên rồ, chưa có chuyện gì điên rồ hơn chuyện này, cha tôi đã chết rồi và cha đẹp trai lắm, còn người đang nằm đây thật ghê rợn, hốc hác, xanh xao, bầm dập, tôi sợ quá, sợ lắm, ước gì có mẹ ở đây với tôi hay nếu có thằng Ù cũng tốt, thằng ấy chả sơ cái gì bao giờ cả, vì thế có thể nó sẽ làm cho tôi hết sợ hãi.

    Nhưng thực tế là tôi chỉ có một mình, tôi thừa nhận là tôi đã ước được ở một mình nhưng một mình ở thế giới giống thế này thì chưa bao giờ tôi nghĩ đến. Bàn tay ấy dần nới lỏng ra và rớt xuống đất. Cha của tôi đây sao? Mười hai năm sống bên cha có lúc yêu cha có lúc giận cha, một tháng không còn cha và đây là giây phút gặp lại thật khó ngờ, khi đã khẳng định được đó là cha của mình, và sau những giây phút hoàng hồn, sợ hãi thì lúc này đây lông tôi nặng nề làm sao, niềm vui đoàn tụ đè nặng lên tất cả những cảm xúc khác, tôi nhìn cha, lúc này đây cha thật yên lặng, cha chẳng nói gì cả, chẳng buồn nói một câu bông đùa, ánh sáng mỗi lúc thêm tỏ hơn, tỏa rộng ra xung quanh cha, ba thanh thép đã rỉ, chắc tại mấy bữa ông trời khóc quá chừng, trên chân phải của cha, một miếng bê tông còn ẩm và lạnh tanh, đè chân cha nát tan, máu loang ra đất, tôi tự hỏi, còn bao nhiêu người đã chịu cảnh như cha? Bỗng tối dần lại, một, hai, ba giọt nước rơi rơi, có hạt rơi rất nhanh, có hạt rơi chậm rãi, có hạt thật nặng và đầy nước, có hạt bé xíu như bụi phấn, chúng nó cứ rơi vô tư như thế, tạo nên một giai điệu thật đẹp đẽ nhưng buồn và rất buồn. Chúng rủ rê cả nước mắt của tôi rơi theo, rớt lên khuôn mặt của cha, khuôn mặt vốn dĩ đang gầy gò và rất xanh. Người ta nói tình phụ tử là một tình cảm thiêng liêng và kì diệu, người ta đúng, tôi có thể nghe tiếng cha thở, và cơ thể cha chuyển động, cha đang sống lại, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ sự việc này, nó giống truyện cổ tích và thường chỉ có trong phim, cớ nào lại đến với một con người “chẳng có gì” như tôi? Mọi thứ trở nên mơ hồ, huyền huyền ảo ảo, mờ nhạt và phai nhòa thấy hẳn, bấy giờ, tôi chỉ thấy cha ngồi dậy, và tôi nhớ từng lời cha nói:

    Thật hạnh phúc khi được nghe lại cái điệu cười và lời nói quen thuộc như thế, tôi thấy cha dễ thương quá, và thoáng nghĩ “trên đời này không ai có được cha như cha của mình”, bỗng cha đổi giọng trầm xuống:

    – Con gái, từ nay, có lẽ cuộc đời con sẽ có chút thay đổi đấy, biết không con? Cha sẽ không thể giúp đỡ mẹ được nữa, vì vậy mẹ sẽ rất cơ cực, mẹ sẽ rất mệt, và mẹ sẽ cáu lên! Con thấy mẹ cáu chưa? Ôi cha sợ lắm đấy. Ha ha. Này con, cha thật là buồn vì từ nay sẽ bỏ lỡ rất nhiều chuyện nhưng có một điều cha muốn con nhớ: “sự mất mát dẫn đến một sự khắc phục, sự khắc phục phải đưa đến một sự tốt đẹp hơn, như thế thì sự mất mát ấy mới không vô ích”. Rồi mọi thứ sẽ lại như bình thường, quan trọng là từ đây, ta có tốt lên hay không và ta phải cố gắng làm sao không để xảy ra thêm sự mất mát khác. Từ nay, con phải thay cha an ủi, động viên mẹ này, giúp mẹ những việc mà mẹ vẫn làm, để mẹ có thời gian làm những công việc ba “nhường” lại cho mẹ đó con, nhớ lời cha chưa nào?

    Thật dễ dàng cho tôi trả lời: “Dạ vâng ạ!”

    Và nhanh như thời gian cho một cái xe tải từ trên ngôi nhà hai tầng rớt xuống đất, tôi trở về căn nhà yêu dấu của tôi. Sau bức tường, tiếng mẹ hòa với tiếng nấc: “Sao không bật đèn vậy con gái?”. “A! Mẹ mẹ.”- người tôi lảo đảo, đến ôm me một cái thật chặt, cảm thấy tâm hồn thật bình yên và hạnh phúc. Tôi nói với mẹ:

    – Mẹ này, con yêu mẹ lắm! Mẹ có mệt không con lấy cho li nước?

    Rồi tôi nói với ba “Con cũng yêu ba lắm! Ba yên tâm, con gái ba sẽ làm cho mẹ thật hạnh phúc, con sẽ ngoan hơn bất kì đứa trẻ nào trên đời, con rất buồn đó ba, vì mai này con sẽ không bình thường nữa, con sẽ thành mồ côi, là một đứa vừa nghèo vừa mồ côi, nhưng mà ba ơi, con gái ba sẽ cố gắng, dù điều đó thật khó khăn. “Sự mất mát dẫn đến một sự khắc phục, sự khắc phục phải đưa đến một sự tốt đẹp hơn, như thế thì sự mất mát ấy mới không vô ích”, phải không ba?

    2.8 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 mẫu 8

    Trong gia đình, người tôi yêu mến và thân thiết nhất chính là anh Hai. Cách đây hai năm, anh Hai tôi vừa tốt nghiệp đại học quân sự đã được điều đến vùng biên giới để công tác. Từ ngày ra đi, anh rất ít khi về thăm nhà, chỉ thỉnh thoảng viết thư cho gia đình. Khi còn ở nhà, anh rất thương yêu tôi. Mỗi tối anh đều kèm tôi học, giúp tôi giải toán thật nhanh. Tình cảm giữa hai anh em tôi vô cùng thắm thiết. Nay anh đi xa, tôi buồn và thấy cô đơn nhiều lắm.

    Ngày mai có bài thi môn toán nên tôi cố gắng giải các đề ôn tập để làm bài thi thật tốt. Tôi đã giải gần hết các bài toán, chỉ còn duy nhất một bài rất khó, tôi suy nghĩ mãi mà không tìm được lời giải. Bây giờ, tôi chỉ ước có anh Hai bên cạnh tôi để giảng bài cho tôi. Trời đã khuya, bài toán khó khiến tôi mệt mỏi và mọi thứ xung quanh tôi mờ dần, mờ dần…

    Bỗng, có tiếng gõ cửa với tiếng gọi quen thuộc: “Nhóc ơi, ra mở cửa cho anh!” A, đó chính là anh Hai! Anh Hai đã về rồi. Tôi nhảy cẫng lên rồi vội mở cửa, đưa anh vào nhà. Anh đặt ba lô xuống đất rồi xoa đầu tôi:

    – Em đang giải toán à? Giỏi quá vậy ta!

    Rồi anh kéo tôi cùng ngồi xuống ghế, hỏi thăm về chuyện học hành của tôi. Tôi hào hứng khoe với anh về những thành tích học tập của mình. Anh nghe xong, cười đắc chí:

    – Thế mới là em của anh chứ!

    Tôi đòi anh kể chuyện những ngày ở biên giới. Anh vui vẻ kể tôi nghe hàng tá chuyện vui của đời quân ngũ. Lúc chăm chú ngồi nghe anh kể, tôi mới để ý thấy rằng da anh tôi đen hơn trước rất nhiều, có lẽ do anh luôn phải dãi nắng dầm sương. Cả người anh trông cũng to lớn, vạm vỡ hơn trước nhờ rèn luyện sức khỏe hằng ngày để khỏe mạnh, đủ sức chống chọi với thời tiết khắc nghiệt vùng biên giới. Nhưng đôi mắt anh vẫn sáng và tinh anh như ngày nào. Anh vẫn nhìn tôi thật dịu dàng và trìu mến.

    – Em hứa sẽ cố gắng học, không làm anh Hai thất vọng đâu. Em phải thật xứng đáng là em gái của một chiến sĩ bộ đội chứ.

    Anh ôm tôi vào lông, vỗ vai tôi rồi đứng lên, đeo ba lô và bước ra cửa. Anh vẫy tay chào:

    – Anh đi đây! Nhiệm vụ đang chờ anh!

    Anh bước ra khỏi cửa. Cánh cửa đóng sầm lại khiến tôi giật mình choàng tỉnh. Ồ, hóa ra đó chỉ là một giấc mơ.

    Dù chỉ gặp được anh Hai trong giấc mơ nhưng tôi vẫn cảm thấy rất vui. Khi tỉnh giấc, tôi cảm thấy khỏe khoắn và đầu óc minh mẫn hẳn lên. Tôi quyết tâm giải bằng được bài toán khó này để không phụ lông mong mỏi của anh tôi. Ngày mai, sau khi thi xong, tôi sẽ viết thư kể cho anh nghe giấc mơ vừa rồi, chắc là anh Hai sẽ vui lắm.

    Trong giấc một giấc mơ, em được gặp lại người thân xa cách đã lâu. Hãy kể lại giấc mơ đó – Bài văn mẫu 9

    Thời gian cứ vô tình trôi, muốn cuốn đi tất cả. và bụi thời gian cứ phủ lên, cứ muốn xóa nhòa kí ức. Không biết sóng gió cuộc đời đánh ta đi về đâu. Trong cuộc đời, bao sự việc xảy ra, bao người bạn mới đến với ta. Và có thể: ta đã lãng quên quá khứ. Nhưng khi ta bỗng chững lại, bỗng gặp lại bản thân ta, khi mọi kí ức bỗng tràn về, ta giật mình, khẽ gọi: bạn.

    “Hẹn gặp cậu trong mơ”- lời tôi thường nói. Nhưng điều ấy chưa bao giờ thành hiện thực. Phải chăng vì tôi đã quá vô tâm, đã tụ tha hóa bản thân, tự thay đổi mình? Nên bà tiên đã đến, vung cây đũa thần, hóa phép nhiệm màu, đi tôi đi tìm tôi, tìm lại kí ức.

    Trong mơ, tôi đứng lặng giữa một cơn phòng lớn, rông thênh thang, thẫm một màu u uất. Tôi mệt mỏi bởi cứ phải lê gót, lê gót giữa bãi cát dài. Biết đâu tâm hồn mình đã hóa thành cát bụi.

    Trong mơ, tôi co người vì lạnh. Lạnh da lạnh thịt, buốt giá tâm can. trong mơ, lông tôi thổn thức, biết đâu là đích đến của cuộc hành trình, biết nơi nao dừng lại?? Tôi buồn, tôi cô đơn, tôi trống rỗng. Tôi đang đi trong căn phòng kín của tâm hồn mình- nơi tôi đã tự chôn vùi kí ức!!

    Trong mơ, bạn xuất hiện. Trong mơ, Sử – bạn của tôi vẫn vậy. Vẫn nước ra ngăm đen vì nắng cháy; vẫn bàn tay khô ráp, đã sẫm lại do nhựa cỏ; vẫn đôi mắt đày tự tin, đầy nghị lực. Và nụ cười vẫn chưa hề nở trên môi tới một lần. Tôi chạy tới, muốn ôm chặt lấy bạn, muốn được bạn trở che. Bạn của tôi – sóng gió cuộc đời không đánh gục được. Bạn của tôi- vẫn mãi như Asin kiên cường.

    Tôi từng là một cô bé hồn nhiên, sống trong vông tay ấm áp của mẹ, của cha. Tôi luôn nghe lời, luôn biết: không được chơi với thằng Sử chăn trâu. Và cứ thế, cứ thấy bạn từ xa, lũ trẻ chúng tôi chạy xa. “Phải “cạch” thằng Sử”. Cuộc đời tôi – phẳng lặng.

    Bạn – một số phận bất hạnh. Bất hạnh ngay từ cái tên: thằng không cha. Bạn bất hạnh vì không phải là dân bản địa, không có ruộng đất. Bạn bất hạnh vì con mắt người đời: “Bố nó chết vì AIDS, anh nó đi tù”. Cuộc đời bạn – đầy bão tố.

    Nhưng bạn hiên ngang đi ra từ bão tố, hiên ngang kéo tôi ra khỏi bàn tay tử thần dưới dông ông Hồng đục đỏ. Tại tôi ham chơi, ham hái hoa rau muống tím biếc mọc sát bờ sông. Tin con bé sém bị chết đuối khi cả vùng ai cũng biết. Còn bạn – vị anh hung thì mãi mãi vô danh.

    Và tôi lần đầu tiên cãi lại lời mama: kết bạn với bạn. Có thể với bạn, tôi chỉ là cơn gió nhẹ. Nhưng với tôi, bạn còn mạnh hơn cả giông tố cuộc đời mình. Bạn đến, tôi nhận ra được nhiều điều. Nhờ có bạn, tôi yêu hơn biết bao điều giản dị quanh mình.

    Quên sao được những buổi chiều lộng gió, nằm giữa một rừng hoa đồng nội, lắng nghe tiếng sáo diều vi vu vi vu. Quên sao được niềm vui khi chạy trên triền đê, khi cỏ may bám đầy áo, và hét to: “Tôi yêu quê tôi”

    Niềm hạnh phúc của cô bé vùng quê Bác Bộ đâu chỉ có vậy. Bạn tối ngày đi làm thuê cho cả làng, quần quật suốt ngày, nhọc nhằn lẫn nhọc nhằn, bạn vẫn không thể hiện chút cảm xúc nào trên nét mặt. Xã cho con trâu, bạn làm bạn với nó. Vậy thôi!! Tôi dậy bạn chữ, dạy bạn làm toán. Nhưng biết không Sử ơi: bạn cũng chính là một người thầy của tôi đó. Cuộc đời bạn là một thiên truyện dài. bạn kể nhiều, nhiều lắm, nhiều hơn rất nhiều tôi có thể nghĩ về cuộc đời của cậu bé 12 tuổi. Bạn rất mong ước có một gia đình. bạn ước được như tôi, mong một lần được cất tiếng gọi mẹ. Nhưng đâu có được. “Đời là vậy. Sóng gió đánh có chọn ai đâu.” Tôi biết được giá trị của đồng tiền; biết thương giọt mồ hôi rơi trên má mẹ, yêu giọt nước mắt cay khóe mi cha hơn, biết cha mẹ phải vất vả như thế nào để nuôi “2 cô vịt giời” khôn lớn. Tôi hối hận vì đã bỏ cơm vì không có con búp bê. Tôi hiểu hơn giá trị của hạnh phúc gia đình. Tôi hối hân, tôi giận mình vì đã trốn học đi chơi, đâu biết đó là ước mơ, là nỗi khao khát lớn của bạn.

    Nhưng đúng thật: “Sóng gió cuộc đời có chọn ai đâu”. Do làm ăn tốt, cả nhà tôi đã rời khỏi miền quê nghèo ấy. Biết tin, bạn chỉ ừ. Và hôm tôi đi, tôi không gặp lại bóng dáng thuở nào. Thời gian trôi, thấm thoắt đã 6 năm, tôi gần như đã quên: mình có một người bạn.

    Trong mơ – bạn gặp tôi. Vẫn vậy. Tôi bỗng ngượng ngùng, bẽn lẽn, xấu hổ… Vẫn cái nhìn ấm áp. Bạn của tôi – Bạn mỉm cười. Và tôi bừng tỉnh.

    Hôm nay, trên chuyến xe này, tôi trở lại quê hương, tìm lại tuổi thơ, tìm lại một người bạn. Và tìm lại một miền kí ức.

    2.9 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 mẫu 9

    Những ngày đầu mùa đông, trời trở lạnh, em đi ngủ sớm hơn mọi khi. Em nằm bên cạnh bà và được nghe những câu hát mượt mà của ngày xưa bà thường hay hát. Chẳng mấy chốc, giọng hát ngọt ngào ấy đã đưa em chìm sâu vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, em thấy ông nội trở về trò chuyện cùng với em.

    Ông nội em năm nay cũng khoảng 70 tuổi nhưng ông đã không còn từ khi em mới bỡ ngỡ bước vào lớp một. Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt cũng đã gần chục năm rồi em không được sống bên cạnh ông, không được nghe giọng nói ồm ồm chứa đựng bao tình thương của ông.

    Em vẫn nhớ như in giấc mơ hôm đó, em thấy ông nội với hình dáng gầy gầy thân quen đi về phía em đang học bài. Em vui sướng chạy ra ôm chầm lấy ông. Đôi bàn tay ấm áp của ông nhẹ nhàng xoa lên đầu em rồi ông dắt em từ bàn học ra chiếc ghế nhỏ ngày xưa hai ông cháu dạy nhau tập đọc đặt ở phòng ngoài. Đã lâu lắm rồi mà nhìn ông vẫn không thay đổi là bao so với trước. Khuôn mặt vấn rạng ngời phúc hậu đã xuất hiện thêm nhiều nếp nhăn. Đôi mắt sâu hơi mờ đi nhưng đôi tai ông vẫn còn tinh lắm. Dường nhu chỉ có mái tóc bạc thêm là thấy rõ vì dấu ấn thời gian.

    Ông hỏi han về tình hình học tập của em có tốt không? Em tự hào kể cho ông nghe về những thành tích mà mình đã đạt được. Nói đến đâu ông cũng gật đầu tỏ vẻ hài lông và khen em đã có tiến bộ hơn ngày trước rất nhiều. Em cảm thấy ông rất vui và hãnh diện vì mình. Song ông vẫn nhắc nhở em phải biết lấy đó làm động lực để mình cố gắng. Ông mong em luôn chăm chỉ học tập, rèn luyện bản thân, không lúc nào được nguôi nhớ công ơn sinh thành và nuôi dưỡng của bố mẹ, thầy cô. Em ngồi im lặng và thấm thía những lời dạy đầy ý nghĩa của ông vào tâm trí. Rồi em hỏi thăm sức khoẻ của ông. Ông nói rằng ông rất khoẻ và luôn nhớ về mọi người. Ông hy vọng rằng em sẽ thay ông chăm sóc bà thật tốt. Em cảm động lắm, không biết nói gì em chỉ biết nhìn ông và gật đầu thay cho câu trả lời của mình. Ngồi nói chuyện được khá lâu, ông kể tiếp cho em nghe nhiều câu chuyện hay mà ngày trước ông vấn thường hay kể. hai ông cháu nói chuyện vui vẻ, giọng nói và tiếng cười ấm áp của ông vang khắp căn nhà bé nhỏ.

    Trời về khuya hơn, màn đêm yên ắng, tĩnh mịch lạ thường. Em hỏi ông hay nói đúng hơn nó là lời trách móc ngây thơ rằng: “Sao ông không thường xuyên về thăm gia đình hay là ông đã quên mọi người? Lần này về ông phải ở đây thật lâu để chơi với chúng cháu”. Ông khẽ nói với em rằng: “Hãy nhớ ông luôn ở bên cạnh mọi người”. Nói xong, ông lẳng lặng bước ra cửa, vì sợ phải xa ông em vội chạy theo nhưng hình ảnh ông cứ xa dần, chỉ thỉnh thoảng ông ngoảnh lại vẫy tay tạm biệt. Em khóc gọi theo ông. Thấy mình khóc, em tỉnh dậy thì ra những gì mình vừa thấy chỉ là mơ. Đó là một giấc mơ mà em không bao giờ quên được.

    Em sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng giấc mơ quý giá này. Em tin rằng dù không có thật nhưng mỗi lời nói, cử chỉ ông dành cho em đều là động lực để em vươn lên trong cuộc sống.

    2.10 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 mẫu 10

    ” À ơi … à ời…”

    Tiếng hát ru ngọt ngào làm tôi tỉnh giấc. Ánh mặt trời không gay gắt nhưng cũng đủ làm tôi bị lóa. Dụi dụi đôi mắt, tôi nhận ra mình đang nằm trước hiên nhà, gối đầu lên đôi chân gầy gầy xương xương quen thuộc. “Là bà nội! Đúng là nội rồi!” -Tôi reo thầm rồi rụt rè ngước mắt lên. Trước mắt tôi là khuôn mặt hiền từ phúc hậu đang nhìn tôi đầy yêu thương trìu mến. Tôi choàng dậy, ôm trầm lấy nội mà nức nở:” Bà ơi! Cháu nhớ bà nhiều lắm”.

    Đôi bàn tay đầy những vết chân chim vuốt ve mái tóc tôi:

    -Cháu gái yêu của bà! Bà cũng rất nhớ con… Chà! Cháu gái của nội đã lớn thế này rồi ư?- Nội vừa nói, vừa đẩy tôi ra, lau nước mắt trên mặt tôi.

    Tôi nhìn nội thật lâu. Vẫn là khuôn mặt hiền từ ấy. Vẫn là ánh mắt đong đầy yêu thương và những nếp đồi mồi trên đôi má, những vết tích của thời gian đời người vội vã qua đi kịp để lại. Mái tóc nội bác trắng như cước. Dường như tóc nội đã bạc đi nhiều hơn thuở tôi còn bé. Vẫn là chiếc áo cánh máu nâu giản dị, chiếc quần vải sờn màu đen đã bạc. Nhưng sao hôm nay tôi thấy nội tôi đẹp đế lạ. Vẫn là những nét đẹp của một người phụ nữ tần tảo một đời vì con vì cháu, nhưng lại được cộng hưởng thêm một điều gì nữa khiến trong mắt tôi nội đẹp như một bà tiên ban phép lạ cứu rỗi những mảnh đời.

    -Để nội ngắm cháu gái của nội một chút nào! Vẫn cái trán bướng như ngày nào! Đôi mắt vẫn tinh nghịch như thuở con còn bé. Mái tóc đã để dài rồi này. Ngày còn nhỏ, cháu cứ đòi cắt tóc mãi thôi, chẳng bao giờ chịu mặc váy và cột tóc hai bên cả.- Nội cười âu yếm vuốt ve lên đôi má tôi- Cháu gái nội đã lớn thật rồi! Ra dáng một cô bé gái đáng yêu rồi!

    – Mấy năm nội vắng nhà, mọi thứ đã thay đổi nhiều quá!-Nội đưa mắt nhìn xung quanh, giọng nói chứa chan điều gì như là tiếc nuối.

    – Vâng ạ! Ba nói sửa sang lại nhà cửa để đón nội về nhà mà! Chiếc giường của nội vẫn ở đó. Nội thấy không?- Nói rồi tôi đưa tay về phía gian nhà trong- Còn nữa, cái chăn ngày trước nỗi vẫn dùng, bây giờ sưởi ấm con và em cu Tí mỗi đêm trời trở gió. Mọi thứ trong nhà vẫn bày trí y chang cách nội thường làm ngày trước. Thật may vì nội đã trở lại với chị em con và ba mẹ. Ba mẹ và em cu Tí khi về nhà chắc sẽ vui lắm!

    Cứ thể tôi ngồi bên cạnh nội, kể cho nội nghe mọi thứ đã xảy ra trong mười năm qua, khi nội vắng nhà. Chuyện ở nhà, chuyện ở trường, tất cả những gì có thể nhớ, tôi đều lần lượt kể tỉ mỉ cho nội nghe. Đôi lúc, có những chỗ tôi chưa nhớ ra, nội lại nhắc tôi. Tôi lấy làm ngạc nhiên lắm. Tôi hỏi nội thì nội nói rằng ở một nơi nào đó, nội vẫn luôn dõi theo ba mẹ và chúng tôi.

    Nhớ ngày còn bé, tôi vừa thường nhổ tóc sâu cho nội vừa nghe nội kể chuyện ngày xửa ngày xưa, những chuyện có thật và những chuyện cổ tích. Tôi bèn nảy ra sáng kiến vừa kể chuyện cho nội nghe vừa nhổ tóc sâu cho nội như ngày nào.

    Mặt trời khuất bóng sau rặng tre, hoàng hôn buông xuống trên con xóm nhỏ. Nội nhắc tôi sắp đến giờ em cu Tí và ba má về nhà và hai bà cháu bắt đầu sửa soạn nấu bữa rồi dọn dẹp nhà cửa. Nếu ngày còn nhỏ, tôi chỉ chạy lăng xăng theo nội từ nhà sang bếp, từ bếp ra vườn thì bây giờ tôi đã có thể giúp nội nhặt rau, quét nhà. Nấu nước, thổi cơm xong, tôi cùng nội cho gà cho lợn ăn, rồi tưới rau, nhặt cỏ vườn. Vừa làm, nội vừa kể cho tôi nghe những chuyện lý thú mà nội đã gặp khi vắng nhà. Xong xuôi, bà cháu tôi đợi đến khi trời tối rồi mà vẫn chưa thấy ba mẹ và em cu Tí về nhà. Bỗng cái Liên ở đầu làng chạy vào hớt hải báo tối nay ba mẹ và cu Tí sẽ đi về muộn, mẹ tôi nhắn nó lúc chiều mà đến giờ nó mới nhớ ra.

    Tôi và nội cùng nhau ăn cơm tối. Đã lâu lắm rồi tôi mới được ăn lại món ăn mình yêu thích. Món canh củ mỡ mẹ tôi cũng nấu rất ngon, nhưng chỉ khi ăn món canh đó do nội làm tôi mới thấy đầy đủ hương vị. Có lẽ đó là một chút vị của tình yêu thương của người bà, một chút hương vị của sự chở che đùm bọc cho đứa cháu gái bé nhỏ, cộng với một chút hương vị của những kinh nghiệm và sự từng trải.

    Sau bữa cơm, tôi nhận phần rửa chén và pha cho nội một chén trà gừng. Hai bà cháu tôi ngồi trước hiên nhà, trong cái gió mát lành của đêm hè, nội nhâm nhi chén trà gừng nóng, vuốt ve mái tóc tôi và lại kể tôi nghe những chuyện ngày xửa ngày xưa như ngày thơ bé… Và cứ thể, tôi đi vào giấc ngủ một cách bình yên và an tâm biết nhường nào!

    -Mai! Dậy đi học đi con! Mặt trời sắp lên cao rồi đó!- Tiếng mẹ gọi làm tôi bừng tỉnh giấc.

    Tôi choàng dậy, chạy từ sân vào bếp rồi lại ra vườn… ” Không có! Nội không có trở về! Thì ra đó chỉ là giấc mơ!” Tôi thầm nghĩ rồi chẳng hiểu sao nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Ngồi bệt xuống tán cây nhãn khi xưa nội trồng, tôi bưng mặt khóc thút thít. Gió buổi sớm làm các tán cây xào xạc như gửi lời an ủi của nội tới tôi. Rồi như thực như mơ, tôi khẽ nghe trong tiếng lá ” Mạnh mẽ lên, cháu gái yêu của bà! Bà vẫn luôn dõi theo con! Bà yêu con!”

    Thời gian thấm thoắt tựa thoi đưa. Đã mười năm kể từ ngày nội bỏ tôi ở lại và đi xa mãi mãi. Nội thường nói đời người ai mà chẳng phải trải qua sinh ly tử biệt và luôn nhắc nhở tôi không được buồn hay khóc quá nhiều khi một người mất đi, như vậy họ sẽ không đành lòng mà bước sang thế giới bên kia. Nội thường hay bảo tôi rằng sự sống ở trần gian kết thúc là lúc cuộc sống ở một thế giới khác bắt đầu, một thế giới tốt đẹp hơn và tất cả mọi người đều được hạnh phúc. Tuy vậy, vẫn có những lúc nhớ nội không ngủ được. Nhớ vòng tay nội, nhớ những câu chuyện của nội, nhớ ánh mắt yêu thương trìu mến… Hãy trân trọng những giây phút mà ta có để ở bên và yêu thương gia đình của mình.

    2.11 Viết bài tập làm văn số 2 lớp 9 mẫu 11

    Hiện ra trước mắt tôi là khung cảnh quen thuộc của nhà bà. Ánh nắng chiều vàng vọt rọi lên khoảng trời đầy lá khô và bức tường rêu làm tôi bồi hồi. Ngôi nhà bà ở thật bình yên. Đẩy cánh cửa gỗ, tôi bước. Tôi gần như không thể tin vào mắt mình, bà đang ngồi trên ghế, bàn tay đang đan thoăn thoắt. Hình ảnh bà lúc ấy giống hệt trong bức vẽ của tôi. Vẫn là mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, vẫn là ánh mắt luôn ánh lên tình yêu thương con cháu, vẫn là nụ cười hiền hậu như bà Tiên trong câu chuyện cổ tích bà thường hay kể cho tôi nghe, vẫn là đôi vai gầy guộc nhưng đã gánh cả cuộc đời con cháu. Tôi chạy vội đến bên bà, ôm chầm lấy bà mà nước mắt không ngừng tuôn rơi.

    – Con bé hôm nay lạ nhỉ. Cháu về thăm bà sao không báo bà một tiếng để bà còn chuẩn bị cơm nước – Bà xoa đầu tôi âu yếm

    Tôi cứ ôm chặt lấy bà, hết thơm má, thơm trán rồi lại thơm lên bàn tay gầy guộc, đầy những chấm đồi mồi đã từng nuôi tôi khôn lớn.

    – Chỉ là…chỉ là… cháu nhớ bà quá

    Bà mắng yêu:

    – Bố cô!

    Rồi như sực nhớ ra, tôi liền vội vàng khoe:

    – Bà ơi, hôm nay cháu đã được 10 điểm môn Mỹ Thuật. Bà biết cháu vẽ ai không? Đó chính là bà kính yêu của cháu đấy ạ

    – Cháu bà giỏi lắm, cháu muốn bà thưởng gì cho cháu nào?

    – Chè kho ạ – Tôi hào hứng nói

    Hồi nhỏ, do công việc ba mẹ bận rộn nên tôi về sống với bà ở quê. Cuộc sống nơi đây cũng không dư dả gì nên khác với các bạn thành phố, tôi rất quen thuộc với những món ăn giản dị mà đậm đà hương vị của người Việt. Bà cưng tôi lắm, cái gì cũng chiều. Bà bảo ăn đi, rồi mai sau có đi đến phương trời xa xôi nào cũng nhớ về quê cha đất tổ, dòng dõi tổ tiên. Tôi theo bà xuống bếp, bà bảo tôi lấy từng thanh củi cho vào bếp. Nồi đỗ xanh trên bếp sôi lên rồi dần dần cạn đi. Sau đó bà cẩn thận ước chừng lượng đường sao cho chè đổ ra không quá ngọt cũng không quá nhạt. Bà khuấy đều đường cùng đỗ. Lâu thật lâu, khi nước trong nồi sánh lại, bà mới bảo được rồi. Lúc đầu chè đổ ra còn nóng, tôi phải ăn dè dặt. Đến khi nguội, hai tay hai miếng chè mà như thấy cả cái ngọt thơm tan ra trong miệng. Vị ngọt vừa của đường quyện với vị béo ngậy của đỗ khiến cho tôi ăn năm, sáu miếng liền tù tì mà sao vẫn thấy thòm thèm. Chao ôi, những đĩa chè kho có vị ngọt của đường đỗ lẫn trong niềm háo hức trẻ thơ, khiến cho không có món chè nào ngọt hơn thế, hấp dẫn hơn món ăn của bà.

    Tỉnh dậy, tôi mới biết mình đã mơ. Một giấc mơ thật đẹp và nếu cho tôi được chọn, tôi muốn được ở trong giấc mơ ấy thêm nữa, được đắm chìm trong thế giới cổ tích và bà hiện ra là bà Tiên hiền hậu, nhân từ. Bên tai tôi vẫn còn văng vẳng những lời nói dịu dàng của bà cùng câu hát à ơi mà bà thường ngâm nga ru tôi vào giấc ngủ thuở còn tấm bé. Dù bà đã đi xa nhưng trong lòng tôi tin rằng, dáng hình hiền hậu ấy sẽ mãi luôn bên tôi, dõi theo bước đường mà tôi đi.

    3. Bài viết số 2 lớp 9 đề 1, 3, 4

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Tập Làm Văn Số 3 Lớp 9
  • Bài Viết Số 3 Lớp 9 Văn Tự Sự
  • Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ
  • Bài 19. Tiếng Nói Của Văn Nghệ
  • Bài Luận Tiếng Anh 9
  • Polygon Là Gì? Cách Vẽ Hình Đa Giác Bằng Polygon Tool

    --- Bài mới hơn ---

  • Dựng Đa Giác Đều N Cạnh (Bằng Thước Thẳng Và Compa)
  • Toán 9 Bài 8: Đường Tròn Ngoại Tiếp. Đường Tròn Nội Tiếp
  • Cách Tính Chu Vi Ngũ Giác
  • Hình Lăng Trụ Là Gì? Lăng Trụ Tam Giác Đều, Tứ Giác Đều, Lục Giác
  • Đa Giác Ngoại Tiếp, Đa Giác Nội Tiếp Đường Tròn
  • Polygon là hình đa giác, trong Illustrator thì Polygon là câu lệnh chuyên dùng để vẽ hình đa giác. Bạn có thể sử dụng Polygon Tool để tạo hình đa giác với bất kỳ thứ tự, đường viền và hiệu ứng nào mà bạn muốn áp dụng. Khi mới làm quen với Illustrator, việc học và hiểu được Polygon Tool không quá khó như bạn vẫn nghĩ.

    Bước 1:

    – Đầu tiên, bạn mở Adobe Illustrator. Để vẽ hình đa giác bạn hãy nhấn đúp vào Polygon Tool trong Tool Box để mở hộp thoại. Khi kéo ra bạn sẽ được 1 hình đa giác.

    Bước 2:

    – Sau đó, bạn giữ chuột phải và ấn mũi tên lên để tăng số cạnh của hình đa giác, mũi tên xuống để giảm số cạnh hình đa giác (nếu bạn giảm quá nó sẽ thành hình tam giác 3 cạnh). Tiếp theo, bạn nhả chuột.

    Bước 3:

    – Nếu muốn vẽ hình đa giác đều, bạn hãy nhấn phím Shift rồi vẽ thì bạn sẽ được hình đa giác với các cạnh khác nhau để tùy chỉnh.

    – Lúc này, trên thanh trạng thái, bạn hãy chọn Stroke độ dày đường viền. Bạn có thể tùy chọn Uniform để lựa chọn kiểu đường viền trang trí cho hình đa giác đang vẽ.

    Chọn Stroke để vẽ độ dày đường viền cho hình đa giác

    Bước 4:

    – Còn nếu muốn điều chỉnh hình đa giác sau khi đã vẽ, bạn hãy chọn công cụ Selection Tool trong Tool Box. Lấy các điểm neo và di chuyển chúng xung quanh. Bạn cũng có thể sử dụng công cụ Convert Direction Poit Tool, lồng lưới Pen Tool và có thể truy cập bằng phím tắt Shift + C. Sử dụng nó để biến các góc thành góc tròn.

    – Trong bất kỳ đa giác nào được chọn, bạn có thể thay đổi số cạnh từ Polygons, hoặc đặt số cạnh cho đa giác mà bạn muốn tạo.

    Mẹo khi sử dụng Polygon Tool

    Polygon là gì? Khi sử dụng nó cần lưu ý những gì? Với công cụ Polygon Shape Tool được chọn, bạn hãy nhấp một lần vào bất kỳ vị trí nào trên trang. Lúc này phần mềm sẽ hiển thị Dialog Box bao gồm các trường để đặt chiều cao và chiều rộng của đa giác, cũng như cài đặt số lượng Items và Star inset. Bạn điền vào các trường, sau đó nhấp OK thì hình dạng sẽ xuất hiện trên màn hình.

    Để hiểu thêm công cụ Ai thì bạn có thể bỏ túi thêm khóa học “Thiết kế đồ hoạ 2D chuyên nghiệp với Adobe Illustrator” của giảng viên Nguyễn Đức Minh trên UNICA để bật mí thêm những ý tưởng, cách phối màu hệ trong Ai cho sản phẩm một cách bắt mắt và đẹp nhất. Hiểu ra cách quản lý thông số màu Hệ thống màu trong Ai từ đó đưa ra màu sắc trung thực nhất trên sản phẩm trong Ai… Ngoài ra còn rất nhiều lợi ích khác mà bạn có thể tham khảo.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cách Vẽ Đa Giác Trong Cad Nhanh Nhất Bằng Lệnh Polygon
  • Cho Lục Giác Đều Abcdef Có Tâm O Như Hình Vẽ.
  • Duong Tron Noi Tiep Ngoai Tiep Tiet 50 Duong Tron Ngoai Tiep Noi Tiep Da Giac Ppt
  • Thực Hư Về Cách Chữa Bệnh Tiểu Đường Bằng Lá Xoài Như Thế Nào?
  • Đĩa Sâu Lòng Vẽ Lá Vàng Mới Số 2 P20
  • Bài Viết Số 2 Lớp 9 Đề 2: Kể Lại Giấc Mơ Gặp Người Thân Đã Xa Cách ✅✅

    --- Bài mới hơn ---

  • Giải Bt Tiếng Anh 8
  • Giáo Án Ngữ Văn Lớp 8 Tiết 5 & 6: Văn Bản: Trong Lòng Mẹ (Trích Những Ngày Thơ Ấu)
  • Soạn Bài: Hai Cây Phong – Ngữ Văn 8 Tập 1
  • Lihat Cara Penyelesaian Di Qanda
  • Giáo Án Ngữ Văn 8 Tiết 45 Bài 12: Ôn Dịch, Thuốc Lá (Nguyễn Khắc Viện)
  • Lập dàn ý bài viết số 2 lớp 9 đề 2

    Người thân xa cách lâu ngày (ông, bà, anh chị,…) Đây là người thân đã gắn bó với bạn và có nhiều kỉ niệm sâu sắc.

    1. Mở bài

    Em đi vào giấc mơ như thế nào? Lúc đó tâm trạng em như thế nào?

    Em gặp lại người thân là ai ? Quan hệ với em thế nào? Vì sao họ lại cách xa ? cảm xúc của em khi gặp lại người thân?

    2. Thân bài

    – Giới thiệu về người thân (họ bây giờ ở đâu? làm gì?  tình huống nào em gặp lại người thân)

    – Tả người và hành động của người thân ? khi gặp lại quan sát thấy người thân như thế nào? hình dáng? cử chỉ ? động tác…

    – Quan sát người thân những nét gì khác so với lúc trước khi xa không? Khác về hình dáng và tính cách ?

    – Hãy kể lại những kỉ niệm gắn bó với người thân của em.

    – Em và người thân đã trò chuyện như thế nào? Nói với nhau những gì ? cuối buổi gặp gỡ những việc gì xảy ra? Cảm xúc của em?

    – Điều gì đã đánh thức em thức dậy ? cảm xúc khi thức dậy thế nào ?

    3. Kết bài

    – Giấc mơ dừng lại và cảm xúc của em sau khi thức dậy thế nào ?

    – Em có suy nghĩ gì về người thân qua cuộc gặp gỡ đó.

     

    Bài viết tập làm văn số 2 lớp 9 đề 2

    Bài 1

    Đã lâu lắm rồi tôi chưa được về thăm ông – người ông đáng mến, ông là người luôn yêu thương và gắn bó với nhiều kỉ niệm tuổi thơ, nỗi nhớ ông luôn trong tâm trí của tôi.

    Tôi dang lim dim chìm vào giấc ngủ, hình dáng của ông xuất hiện, ông xuất hiện sau một vầng hào quang bừng sáng lên. Khuất sau luồng sáng đó là một không gian xa lạ nhưng trông quen thuộc đến lạ thường. Ở trong vòng hào quang đó ông bỗng nhiên hiện lên với khuôn mặt hiền từ và nhân hậu. Mặc dù không hiểu vì sao nhưng có lẽ là hạnh phúc quá nên tôi chạy vội ôm chầm lấy ông, miệng gọi “ông ơi! ông ơi! Ông cũng dang rộng vòng tay và ôm vuốt ve tôi. Sau bao lâu xa cách, nay lại được về nằm trong vòng tay ấm áp của ông. Nhìn ông vẫn như lúc trước vẫn minh mẫn, tinh tường chỉ có mái tóc của ông là thay đổi, mái tóc ông bạc hơn lúc trước và khuôn mặt đã có nhiều vết sạm.

    Ông vẫn như ngày nào giọng nói ông ấm áp lắm, hiền dịu, ông còn hỏi tôi về chuyện học hành, tôi tự hào kể cho ông nghe về những thành tích mà mình đã đạt được trong học kỳ vừa qua. Nói đến đâu ông cũng gật đầu tỏ vẻ hài lòng và khen tôi đã có tiến bộ hơn ngày trước rất nhiều. Tôi cảm thấy ông rất vui và hãnh diện, ông vẫn nhắc nhở tôi phải biết lấy đó làm động lực để mình cố gắng. Ông mong tôi luôn chăm chỉ học tập, rèn luyện bản thân để sau này thành tài. Tôi còn hứa với ông rằng hè này sẽ về thăm ông, giọng nói của chúng tôi vang khắp căn phòng nhỏ.

    Cả hai ông cháu đang nói chuyện với nhau thật vui thì đâu đó có giọng nói xen vào: ” Con ơi dậy đi không là trễ học đó” tôi bỗng giật mình, đó là giọng nói của mẹ,  thì ra chỉ là một giấc mơ nỗi nhớ về người ông yêu quý.

    Bài 2

    Gia đình tôi có bốn người, trong đó người tôi mến nhất là anh trai. Từ khi anh đi làm và thường xuyên công tác xa nhà, vì vậy rất ít khi gặp nhau. Thỉnh thoảng anh gọi điện về nhà thông báo tình hình sức khỏe, công việc. Thật sự tôi nhớ anh rất nhiều.

    Những khi gặp khó khăn trong học tập, tôi nhớ về anh. Anh thường xuyên kèm cặp tôi trong học tập, đặc biệt là môn Toán. Hôm nay, gặp đúng bài tập khó nhưng chưa tìm ra cách giải. Bỗng nghe tiếng bấm chuông, tôi mở cửa và thật bất ngờ: Anh Hai đã về rồi. Tôi vô cùng bất ngờ, anh về mà không báo trước với gia đình. Anh đặt hành lý đất rồi xoa đầu tôi:

    – Em đang học đó sao? Em giỏi lắm.

    Anh uống cốc nước và bắt đầu hỏi thăm về chuyện học hành trong thời gian anh xa nhà. Tôi khoe với anh về những điểm 9, 10 trong môn Toán. Anh nghe xong rất vui.

    Tôi đòi anh kể chuyện khi công tác ở vùng sâu vuanwfg xa. Anh kể luyên thuyên về chuyện đơn vị, ăn uống và sinh hoạt ở miền xa. Tôi nhận thấy anh gầy và da anh hơn trước. Chắc có lẽ vì nắng và gió nên thay đổi về ngoại hình. Bù lại anh trông to lớn, cơ bắp hơn xưa nhờ rèn luyện thể dục thể thao mỗi ngày để chống lại sự khắc nghiệt của thời tiết tại biên giới. Điều tôi nhận ra sự quen thuộc đó là nụ cười anh vẫn như xưa: hiền từ và trìu mến.

    Anh còn lôi trong balo nhiều món quà vùng biên tặng người thân trong gia đình. Dù công tác xa nhà nhưng anh vẫn nhớ mọi người và cực kỳ tâm lý. Anh bảo không có anh ở nhà nên em cố gắng học tập và phụ giúp việc nhà với bố mẹ.

    Anh ôm tôi và xoa đầu, mang ba lô và vẫy tay chào. Tôi thắc mắc tại sao anh nghỉ phép thời gian quá ngắn. Cánh cửa đóng dần và bóng dáng anh khuất dần. Tôi cố níu kéo nhưng anh dường như không nghe thấy. Tôi giật mình tỉnh giấc, thì ra đó là một giấc mơ.

    Mặc dù chỉ là giấc mơ nhưng tôi rất nhớ anh. Vâng lời anh tôi cố gắng trong học tập và phụ giúp bố mẹ việc nhà. Mong một ngày không xa sẽ gặp lại anh –  người anh yêu quý.

    Đừng quên:

    Văn Học – Tags: tập làm văn số 2 lớp 9

    --- Bài cũ hơn ---

  • Soạn Bài Viết Bài Tập Làm Văn Số 5: Nghị Luận Xã Hội, Ngữ Văn Lớp 9 (2021) ▶️ Wiki 1 Phút ◀️
  • Bài Viết Số 6 Lớp 9 Đề 2: Suy Nghĩ Chuyển Biến Tình Cảm Người Nông Dân
  • Bài Viết Số 2 Lớp 9 Đề 4: Kể Về Một Buổi Đi Thăm Mộ Người Thân
  • Bài Viết Số 2 Lớp 9 Đề 3: Kể Lại Một Trận Chiến Đấu Ác Liệt
  • Giáo Án Ngữ Văn Lớp 9 Chuẩn Nhất, Học Kì 2
  • Ngành Thiết Kế Thời Trang : Học Ở Đâu? Cần Chuẩn Bị Gì, Học Thế Nào

    --- Bài mới hơn ---

  • Hướng Dẫn Cách Vẽ Móng Tay Bằng Cọ Nét Siêu Đẹp
  • Cách Học Vẽ Thần Tốc
  • Phương Pháp Vẽ Người Cơ Bản.
  • Khoá Học Vẽ Cọ Nét, Cọ Bản Chuyên Nghiệp Tại Hương Nail
  • Hướng Dẫn Tự Học Sketchup Từ Cơ Bản Đến Nâng Cao Miễn Phí
  • NGÀNH THIẾT KẾ THỜI TRANG CẦN HỌC NHỮNG GÌ? 

    Để trở thành một nhà thiết kế thời trang, một Fashion Designer thì đầu tiên các bạn cần trở thành một người Thợ May. Sẽ không ai hiểu được đứa con tinh thần của mình hơn các bạn. Bởi vì bạn vẽ ra chúng nên bạn sẽ là người hiểu rõ và hoàn thiện nó nhất. Dù đẹp hay xấu, đúng với thiết kế của bạn hay không thì cũng là do bạn. Và để bắt đầu vào công việc thiết kế thời trang thì bạn cần học những nội dung sau:

    • Học cắt may
    • Vẽ diễn họa thời trang: Vẽ Thiết kế thời trang trên máy tính. Đào tạo vẽ diễn họa: chì và màu
    • Học thiết kế rập
    • Cắt vải: Áp mẫu giấy của bản thiết kế rập lên vải và cắt theo chỉ định được ghi trên mẫu giấy
    • Học Draping: Học kỹ thuật tạo mẫu trên ma nơ canh (mannequin)
    • Học kinh doanh thời trang

    Đó là tất cả những gì bạn cần học để trở thành nhà thiết kế thời trang “chính hiệu”.

    NGÀNH THIẾT KẾ THỜI TRANG CÓ NHỮNG LĨNH VỰC GÌ? 

    • Ready to wear: trang phục ứng dụng hay còn gọi là trang phục đời sống hàng ngày
    • Haute couture: thời trang cao cấp
    • Underwear, lingeries: Trang phục đồ lót
    • Sportswear: Trang phục thể thao
    • Knitwear: Trang phục dệt kim
    • Accessories: Thiết kế phụ kiện thời trang như túi xách, giày, mũ…
    • Jewelry: Thiết kế trang sức
    • Fashion production technology: Kỹ thuật sản xuất hàng thời trang giành cho các hãng thời trang lớn
    • Fashion Marketing: Kinh doanh thời trang

    Thành công một phần là có thể tự chủ được kinh tế của bản thân mình. Vậy nên học thiết kế thời trang thành nghề thì việc quan trọng là kinh doanh thời trang, đừng bỏ lỡ thông tin hữu ích về bí quyết kinh doanh thời trang được đề cập trong nội dung sau đây

    MỘT THIẾT KẾ THỜI TRANG CẦN TRẢI QUA NHỮNG CÔNG ĐOẠN NÀO?

    Để hoàn thiện một sản phẩm thời trang có mặt trên thị trường cần phải trải qua những bước cơ bản như sau:

    #Bước 1: Lên ý tưởng cho trang phục.

     

    Đây là bước đầu tiên để cho ra một sản phẩm thời trang. Nhà thiết kế sẽ tìm kiếm ý tưởng mới và sáng tạo những ý tưởng đó thành các mẫu thiết kế.

    #Bước 2: Phác thảo thiết kế.

     

    Không dùng ngôn ngữ để diễn tả ý tưởng thiết kế. Mà nhà thiết kế sẽ thể hiện ý tưởng của mình trên bản vẽ mẫu. Mẫu vẽ sẽ thể hiện trang phục có form dáng thế nào, màu sắc, họa tiết ra sao. Những ý tưởng cần truyền đạt rõ ràng để có thể thiết kế và cắt rập được. 

    #Bước 3: Duyệt mẫu thiết kế

    Bước này tùy thuộc vào quy mô kinh doanh của công ty, shop thời trang. Đối với các công ty thiết kế thời trang lớn thì sẽ trải qua nhiều lần kiểm duyệt. Sau đó sẽ được đưa vào cắt rập và may mẫu.

    #Bước 4: Ghép phụ liệu

    Đây là bước chọn vải, phụ liệu đi kèm cho sản phẩm thiết kế. Cần có kỹ thuật vẽ vải, phụ liệu vải. Kỹ thuật in, thêu, nhuộm, đính,…

    #Bước 5: Cắt ra mẫu rập

    Đây là công việc then chốt để có sản phẩm thời trang thực tế. Từ bản vẽ của nhà thiết kế sẽ đưa đến đội ngũ tạo rập. Họ sẽ tiến hành thiết kế và xây dựng mẫu rập. Nhiều nhà thiết kế tự tay làm rập để có thể thực hiện được đúng ý tưởng của mình. Tuy nhiên không phải nhà thiết kế nào cũng làm được. Có nhiều thương hiệu, nhà thiết kế chỉ cho ra ý tưởng và thực hiện thiết kế rập sẽ là những pattern maker lành nghề.

    #Bước 6: May mẫu

    Sau khi đã có mẫu rập sẽ tiến hành tạo mẫu thử, một phiên bản đơn giản nhất của trang phục sẽ được dựng nên bằng loại vải thô/vải mộc. Mẫu có thể được làm trên cơ thể người mẫu hay trên dress form, mẫu rập có thể linh động thay đổi khi cần thiết. 

    #Bước 7: Duyệt và hiệu chỉnh sai sót trên mẫu rập

    Nhà thiết kế sẽ kiểm duyệt lại những sai sót trên mẫu rập và mẫu may trên người mẫu. Đây là bước khá quan trọng trước khi đưa mẫu rập chính xác cuối cùng và đưa vào dây chuyền sản xuất. 

    #Bước 8: Giác sơ đồ nhảy size

    Khi mẫu nháp đã hoàn chỉnh, người thợ có thể từ kích cỡ mẫu tạo nên các kích cỡ lớn hoặc nhỏ hơn. Sau khi đã có chi tiết các mẫu cắt rập chính xác cuối cùng sẽ tiến hành giác sơ đồ nhảy size trên máy tính. Và các mẫu rập chuyển đến cơ sở sản xuất, xưởng may.

    HỌC THIẾT KẾ THỜI TRANG MẤT BAO LÂU THÌ CÓ THỂ RA NGHỀ?

    Chọn cách học thiết kế thời trang phù hợp với bạn:

    Học thiết kế thời trang không bao giờ là dễ dàng cả. Có rất nhiều cách để có thể có các kiến thức và kỹ năng cho ngành. Các bạn có thể lựa chọn học tại các trường đại học, cao đẳng có chuyên ngành này. Hay các trung tâm công lập về thiết kế thời trang, hay đơn giản là tự học thiết kế thời trang qua Internet. Tuy nhiên, các bạn muốn học chuyên sâu thì nền tảng tốt nhất để theo ngành nghề thiết kế thời trang. Là học lấy bằng cử nhân về thời trang ở một trường đại học uy tín. Đó là lựa chọn an toàn và tối ưu đối với những bạn có đam mê về thời trang. 

    Nhưng một điều đáng lưu ý đó là trước khi đăng ký vào trường học thiết kế thời trang, các bạn nên có một kinh nghiệm thực tế về may mặc. Đó đơn giản là vẽ hay cách diễn giải ý tưởng lên bản vẽ. Nếu bạn có năng khiếu nhất định thì hãy không ngừng phát triển nó. 

    Thời gian của khóa học thiết kế thời trang thông thường kéo dài:

    Các chương trình đào tạo của trường cao đẳng, đại học đều kéo dài từ 3 đến 4 năm. Hay khóa học thiết kế thời trang trên Internet thì cũng có 1 lộ trình khoảng 6 tháng – 12 tháng. Nhưng bạn có thể chủ động thời gian học hơn. 

    Việc bạn học có thể học thiết kế thời trang bao lâu phụ thuộc rất nhiều vào khả năng tiếp thu, năng khiếu. Do đó mỗi người sẽ có thời gian học hoàn thiện kỹ năng khác nhau. Chỉ là nhanh hay chậm mà thôi! 

    HỌC THIẾT KẾ THỜI TRANG RA TRƯỜNG SẼ LÀM GÌ? 

    • Chuyên viên thiết kế thời trang chuyên nghiệp cho các công ty thời trang, doanh nghiệp may mặc,…
    • Sáng tạo các ý tưởng thời trang mới hợp xu thế
    • Là chuyên gia hướng dẫn về thiết kế thời trang
    • Làm giám sát quy trình sản xuất của xưởng may thời trang
    • Stylist, tư vấn thời trang cho mọi đối tượng, kéo về đối tác cho công ty
    • Làm việc trong các thương hiệu thời trang nổi tiếng trong nước và thế giới,…
    • Tự mở cho mình một cửa hàng, thương hiệu thời trang thiết kế của riêng mình.
    • Thành lập công ty thiết kế, tư vấn thời trang,…

    7 LÝ DO NÊN HỌC THIẾT KẾ THỜI TRANG CHUYÊN NGHIỆP TẠI TRUNG TÂM LUVINUS

    1. Học viên được học nghề với sự hướng dẫn tận tình và tâm huyết từ A – Z  đảm bảo thành nghề

    2. Học viên được sử dụng các công cụ học (giấy, phấn, vải, thước, kéo,…) tốt nhất tại Luvinus mà không phải trả thêm bất cứ khoản chi phí nào

    3. Học viên không cần phải lo lắng về thời gian học của mình, có rất nhiều ca học từ sáng đến tối dành cho các bạn. Cùng đội ngũ các nhà thiết kế chuyên làm việc và chịu trách nhiệm trước tay nghề của từng học viên.

    4. Học viên sẽ được thực tập ngay tại Luvinus, trực tiếp may đo lên các bạn học viên khác và trong giờ học đều được thực hành chứ không chỉ lý thuyết xuông. 

    5. Không chỉ được học may thành nghề và học thiết kế thời trang chuyên nghiệp. Học viên còn được trang bị các kiến thức, kinh nghiệm trong việc kinh doanh thời trang. Hoặc được giới thiệu việc làm hoặc làm tại cửa hàng

    6. Học phí rẻ nhất thị trường

    7. Khóa học dài nhất kéo dài trong 6 tháng và đảm bảo thành nghề sau khi hoàn thành khóa học dài hạn.

    KHÔNG CẦN HỌC THIẾT KẾ THỜI TRANG CHUYÊN SÂU NHƯNG HỌC VIÊN LUVINUS KHIẾN MỌI NGƯỜI “MÃN NHÃN” VỚI BÀI TỐT NGHIỆP

    Hơn cả một khóa học mà đó là sự đồng hành, sự trải nghiệm. Và cùng nhau vượt qua rất nhiều khó khăn thử thách trong hơn 6 tháng miệt mài học tại Luvinus. Mỗi người trước khi đến với Luvinus, họ có những định hướng, công việc khác nhau và rồi họ gặp nhau tại Luvinus. Nơi gắn kết mọi đam mê, đưa họ sống lại với những giấc mơ, hoài bão còn giang dở. 

    ĐĂNG KÝ NHẬN TƯ VẤN

    *Luvinus sẽ liên hệ bạn ngay sau khi nhận được bản đăng ký, sắp xếp Học thử miễn phí và tư vấn lịch học phù hợp với quỹ thời gian của bạn.

    Hotline: 0961.585.180

    --- Bài cũ hơn ---

  • Học Vẽ Thời Trang Có Khó Không Và Nên Bắt Đầu Từ Đâu
  • Học Vẽ Bây Giờ Còn Kịp Không, Tôi Lo Quá!
  • Cách Đọc Bản Vẽ Cơ Khí Từ A
  • Học Vẽ Cơ Bản Tự Do
  • Hướng Dẫn Vẽ Hình Khối Cơ Bản
  • Cách Học Thuộc Công Thức Lượng Giác Bằng Thơ Đặc Sắc

    --- Bài mới hơn ---

  • Bảng Công Thức Lượng Giác Dùng Cho Lớp 10
  • Mách Bạn Cách Học “thuộc Lòng” Các Thì Trong Tiếng Anh
  • 3 Cách Học Các Thì Trong Tiếng Anh Đơn Giản Cần Biết
  • Các Thì Trong Tiếng Anh: Bảng Tóm Tắt 12 Thì Tiếng Anh
  • Hướng Dẫn Cách Chia Thì Trong Tiếng Anh
  • Các công thức bạn cần phải ghi nhớ đó là: Biến tổng thành tích, biến đổi tích thành tổng, công thức nhân đôi cùng một loạt hệ thức lượng trong tam giác vuông…

    Học công thức lượng giác bằng thơ

    Bắt được quả tang

    Sin nằm trên cos ([email protected] = [email protected]:[email protected])

    Cotang dại dột

    Bị cos đè cho. ([email protected] = [email protected]:[email protected])

    Version 2:

    Bắt được quả tang

    Sin nằm trên cos

    Côtang cãi lại

    Cos nằm trên sin!

    Giá trị lượng giác của các cung đặc biệt

    Cos đối, sin bù, phụ chéo, khác pi tan

    Cosin của 2 góc đối bằng nhau; sin của 2 góc bù nhau thì bằng nhau; phụ chéo là 2 góc phụ nhau thì sin góc này = cos góc kia, tan góc này = cot góc kia; tan của 2 góc hơn kém pi thì bằng nhau.

    Nhân ba một góc bất kỳ,

    sin thì ba bốn, cos thì bốn ba,

    dấu trừ đặt giữa 2 ta, lập phương chỗ bốn,

    … thế là ok.

    Cách nhớ công thức: tan(a+b)=(tan+tanb)/1-tana.tanb là

    tan một tổng 2 tầng cao rộng

    trên thượng tầng tan + tan tan

    dưới hạ tầng số 1 ngang tàng

    dám trừ một tích tan tan oai hùng

    Công thức lượng giác biến đổi tích thành tổng

    Cos cos nửa cos-+, + cos-trừ

    Sin sin nửa cos-trừ trừ cos-+

    Sin cos nửa sin-+ + sin-trừ

    Công thức lượng giác biến đổi tổng thành tích

    sin tổng lập tổng sin cô

    cô tổng lập hiệu đôi cô đôi chàng

    còn tan tử + đôi tan (hoặc là: tan tổng lập tổng 2 tan)

    một trừ tan tích mẫu mang thương sầu

    gặp hiệu ta chớ lo âu,

    đổi trừ thành + ghi sâu vào lòng

    Một phiên bản khác của câu Tan mình + với tan ta, bằng sin 2 đứa trên cos ta cos mình… là

    tanx + tany: tình mình + lại tình ta, sinh ra 2 đứa con mình con ta

    tanx – tan y: tình mình hiệu với tình ta sinh ra hiệu chúng, con ta con mình

    Công thức chia đôi (tính theo t=tg(a/2))

    Sin, cos mẫu giống nhau chả khác

    Ai cũng là một + bình tê (1+t^2)

    Sin thì tử có 2 tê (2t),

    cos thì tử có 1 trừ bình tê (1-t^2).

    Sao Đi Học ( Sin = Đối / Huyền)

    Cứ Khóc Hoài ( Cos = Kề / Huyền)

    Thôi Đừng Khóc ( Tan = Đối / Kề)

    Có Kẹo Đây ( Cotan = Kề/ Đối)

    Sin : đi học (cạnh đối – cạnh huyền)

    Cos: không hư (cạnh đối – cạnh huyền)

    Tang: đoàn kết (cạnh đối – cạnh kề)

    Cotang: kết đoàn (cạnh kề – cạnh đối)

    Tìm sin lấy đối chia huyền

    Cosin lấy cạnh kề, huyền chia nhau

    Còn tang ta hãy tính sau

    Đối trên, kề dưới chia nhau ra liền

    Cotang cũng dễ ăn tiền

    Kề trên, đối dưới chia liền là ra

    Sin bù, cos đối, hơn kém pi tang, phụ chéo.

    +Sin bù :Sin(180-a)=sina

    +Cos đối :Cos(-a)=cosa

    +Hơn kém pi tang :

    Tg(a+180)=tga

    Cotg(a+180)=cotga

    +Phụ chéo là 2 góc phụ nhau thì sin góc này = cos góc kia, tg góc này = cotg góc kia.

    --- Bài cũ hơn ---

  • 3 Cách Học Công Thức Lượng Giác Siêu Tốc Không Cần Học Thuộc Lòng
  • Cách Học Thuộc Nhanh Bảng Công Thức Lượng Giác Bằng Thơ, ‘thần Chú’
  • Cách Học Thuộc Công Thức Lượng Giác Siêu Dễ Nhớ
  • Cách Học Nhanh Các Công Thức Lượng Giác
  • Phần Mềm Tập Viết Chữ Hán Chinese Writing Master
  • ★ Địa Điểm Mua Hải Sản Nha Trang Chính Gốc Bao Ngon Bao Chất Lượng

    --- Bài mới hơn ---

  • Hải Sản Ngon Vũng Tàu – Những Địa Chỉ Ăn Ngon Và Không Lo Chặt Chém
  • Hải Sản Nướng – Chìa Khóa Vàng Cho Những Bữa Tiệc Hấp Dẫn
  • Hải Sản Vân Đồn Tươi Sống – Giúp Bồi Bổ Sức Khỏe – Mua Ở Đâu
  • Gia Vang 9999 Voh
  • Cách Làm Sữa Chua Không Có Tủ Lạnh
  • Hải sản Nha Trang chính gốc rất khó nhận biết và tìm kiếm. Tuy nhiên, khi bạn mua hải sản tại nơi uy tín, có nguồn gốc Nha Trang rõ ràng, bạn có thể an tâm hơn. Thực sự, Nha Trang là một thành phố biển không chỉ nổi tiếng về du lịch mà còn rất thu hút về các loại hải sản. Vì thế, rất nhiều quán hải sản ven biển Nha Trang, các nhà hàng hải sản ngon tại Nha Trang mọc lên để phục vụ du khách gần xa.

    Các quán hải sản Nha Trang ngon chính gốc

    Về với Nha Trang – du lịch biển đảo phát triển, bạn có thể thấy được rất nhiều khu du lịch sinh thái, đại danh thắng cảnh nhưng không thể nào thiếu đi địa điểm các quán hải sản Nha Trang ngon được. Vì thế, hiểu được tâm lý du khách. Sau đây sẽ là danh sách các quán ăn hải sản ngon ở Nha Trang.

    • Hải sản làng chài Nha Trang: Chỉ cần nghe đến “làng chài” bạn sẽ có ngay cái cảm giác hải sản tươi mới, còn sống vừa được đưa từ biển về đất liền. Vậy bảo sao mà thực khách không yêu thích cho được. Với những nguyên liệu còn tươi rói như vậy thì dù chế biến các món đơn giản nhất như hấp, nướng hay nấu chút cháo đều hấp dẫn hương vị của biển cả.
    • Hải sản bờ kè Nha Trang: Dọc theo đường bờ kè với phía bên kia là dòng nước mát mẻ, nơi đây mang một địa thế cực kỳ thích hợp cho những quán ăn, quán nhậu cho du khách. Hải sản tại đây tươi được thu về từ các cảng. Dọc theo bờ kè, bạn sẽ bắt gặp rất nhiều nhà hàng, quán hải sản ngon tại Nha Trang.
    • Hải sản Gió Biển Nha Trang: Nghe đến cái tên thôi là đã thấy đúng đậm chất vị của biển. Đây là một quán ăn nằm ở Vòng Xoay dưới chân cầu Trần Phú của Nha Trang. Nơi đây được đánh giá là một trong những đơn vị rất có tiêng ở vùng này. Thực đơn các món ăn đa dạng và phong phúc sẽ làm thỏa mãn vị giác của bạn.
    • Quán ốc Long Vũ: Những tín đồ của ốc hãy vào đây. Ốc xào, ốc nướng, ốc hấp, ốc rang,.v.v.. đủ thể loại ốc,.v.v.. đều có cả. Quán có diện tích khá khiêm tốn nhưng bù lại được cái chế biến món ăn khá ngon, hải sản ốc còn sống tươi rói.
    • Gánh hải sản dọc bờ biển Nha Trang: Chỉ cần đi dạo loanh quanh bờ biển, bạn sẽ bắt gặp những hình ảnh gánh hàng rong quen thuộc nhưng đây là gánh hàng hải sản các loại. Gánh hải sản có thực đơn không phong phú và đa dạng như các quán ăn có địa điểm và không gian. Tuy nhiên, đây sẽ là một nét đặc trưng của vùng biển Nha Trang mang đến cho bạn những món ăn bình dị dân dã nhất.

    Mua hải sản Nha Trang chính gốc giao hàng tận nơi:

    Khi bạn đang yêu thích một trong những đặc sản nào đó của Nha Trang nhưng chẳng biết làm thế nào để mua? Thực sự nay chẳng cần bạn phải đến tận Nha Trang mới có thể mua được Hải sản Nha Trang chính gốc ở đây đâu. Công nghệ thông tin phát triển, phương tiện phát triển. Mặt hàng hải sản chính gốc Nha Trang từ các tàu bè, thuyền đánh bắt đã được bán Online tiện lợi, giao hàng tận nơi tại công ty TNHH Thương mại – Dịch vụ – Du lịch Ông Giàu.

    Hiện tại, công ty Ông Giàu đã có lịch sử kinh doanh hoạt động lâu năm, với nhiều mặt hàng hải sản Nha Trang nổi tiếng như: Mực một nắng Nha Trang, tôm hùm Bình Ba, Nhum – cầu gai biển Nha Trang, .v.v.. được đăng tải thông tin đầy đủ trên website Maiphuongus.net Bạn có thể truy cập trực tiếp vào đây để tham khảo giá bán.

    Cách đặt hàng mua hải sản sạch của Nha Trang:

    Để đặt hàng mua các mặt hàng hải sản Ông Giàu xuất xứ từ Nha Trang, bạn chỉ cần gọi đến Hotline sẽ có ngay cho mình một tư vấn viên nhiệt tình. Thực sự hải sản là một loại thực phẩm vô cùng bổ dưỡng. Bạn có thể chế biến rất nhiều cách từ đơn giản đến phức tạp. Gợi ý đến bạn một số món ăn hải sản của Nha Trang nổi tiếng:

    • Cầu gai nướng mỡ hành, cầu gai nướng trứng cút, cầu gai nấu cháo béo ngọt bổ dưỡng. Đặc biệt, các em bé ăn cháo cầu gai rất tốt cho việc phát triển xương và canxi.
    • Tôm hùm hấp bia, nướng bơ tỏi, nướng mọi vừa bổ, vừa ngon, thịt tôm cực săn chắc.
    • Cá Bớp nấu canh chua, nấu lẩu, nấu cháo mang vị ngọt đậm đà, ngọt dịu của biển.
    • Mực một nắng nướng muối ớt, chiên nước mắm: mực dai dai, mực tươi rói, ăn vào vừa thơm, vừa ngọt chỉ có thể xuýt xoa khen ngợi thôi.

    Quoa! Có phải thật là tuyệt vời không nào? Hãy thử thưởng thức hải sản Nha Trang chính hiệu với những các thức chế biến tùy bạn biến tấu. Đừng bỏ lỡ cơ hội được sở hữu những nguyên liệu hải sản tuyệt vời chỉ với một cuộc điện thoại. Chúc bạn có những món ăn ngon từ hải sản chính gốc Nha Trang nhé. Nha Trang – thành phố biển xinh đẹp vừa đẹp là vừa có hải sản ngon. Thưởng thức một lần sẽ nhớ mãi không quên. Ai đi Nha Trang một lần mà chưa từng ăn hải sản nơi đây đúng là như chưa đến Nha Trang vậy. Đừng chỉ mải mê lo cảnh đẹp, hãy nhớ còn phải ăn ngon để đánh dấu đã đến Nha Trang nhé.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tủ Spa – Thiết Bị Không Thể Vắng Mặt Tại Trung Tâm Spa
  • 4 Phụ Kiện Spa Không Thể Thiếu Trước Khi Khai Trương
  • Mua Thiết Bị Spa Giá Gốc Ở Đâu Uy Tín Và Chất Lượng?
  • ★ Mua Dụng Cụ Spa Tphcm Ở Đâu Cho Rẻ Và Tốt?
  • ★ ★ Bạn Cần Biết Cách Nhận Biết Sữa Similac Hmo Giả
  • Tin tức online tv